Đêm Của Bệ Hạ Novel - Chương 40
Họ lo lắng rằng nếu lỡ lời trước mặt những người có địa vị cao, họ sẽ gặp phải rắc rối. Tuy nhiên, Aran đã nghe được tất cả những điều cốt lõi.
“Lời bọn họ nói có thật không, Công tước Silas? Theo luật thì không thể thu tô đất quá 5 phần mười, phải không? Chẳng lẽ ngài cũng thu tô đất 7 phần mười sao?”
Aran hạ giọng thì thầm. Công tước tránh ánh mắt nàng, lúng túng đáp.
“Không đến 7 phần mười ạ.”
“Vậy có nghĩa là hơn 5 phần mười sao?”
“…”
“Tại sao không tuân thủ luật pháp?”
Aran nhìn Công tước với vẻ mặt hoang mang. Theo lẽ thường, nếu phải nộp hơn một nửa sản lượng thu hoạch, cuộc sống sẽ trở nên khốn khó là điều đương nhiên. Nàng rời mắt khỏi Công tước đang không thể trả lời và hỏi Đại công.
“Đại công, lãnh địa của ngài thu tô đất bao nhiêu?”
“Tùy thuộc vào từng địa chủ, nhưng nếu vượt quá tiêu chuẩn pháp lý sẽ bị trừng phạt.”
Ít ra thì đó cũng là một điều an ủi. Tuy nhiên, nó không mang lại nhiều niềm an ủi. Sự bóc lột không chỉ là vấn đề của riêng tá điền. Aran quan sát trang phục của những vị khách trong quán trà và những người qua lại bên ngoài cửa sổ. Trang phục của những người ngồi trong quán trà vẫn ở mức trung bình trở lên. Trên đường phố tràn ngập những người không đủ tiền mua một tách trà rẻ tiền như thế này.
Tâm trạng phấn khởi của nàng bỗng chùng xuống. Ngay lúc này, việc nàng trốn vào chợ đêm và mua sắm những món đồ lặt vặt như một trò tiêu khiển, cảm giác như đang lừa dối những người đang sống trong đó.
“Chúng ta về thôi.”
Trên đường về, Aran không nói một lời nào.
Phía sau những cửa hàng sáng đèn, nàng nhìn thấy những con hẻm bẩn thỉu mà trước đó nàng không hề biết đến. Trong những nơi đầy rác rưởi, không ai muốn đặt chân vào, có vài đứa trẻ đang đi lại. Đứa nào đứa nấy đều gầy gò và bẩn thỉu. Cha mẹ của chúng không thấy đâu.
Những đứa trẻ, khi ánh mắt chạm vào Aran, đã không sợ hãi mà chạy thẳng dưới chân ngựa của nàng để xin ăn. May mắn thay là ngựa không chạy nhanh. Những bàn tay nhỏ bé, bẩn thỉu xòe ra về phía nàng. Nàng không có tiền, ngồi trên lưng ngựa mà không biết phải làm sao. Nàng muốn cho chúng thứ gì đó, nhưng bộ quần áo nàng đang mặc lại không có lấy một viên đá quý nhỏ.
Công tước lấy ra một túi bạc và đặt từng đồng vào lòng bàn tay của lũ trẻ. Aran thở phào nhẹ nhõm khi anh ta có tiền. Nàng biết việc bố thí không giải quyết được vấn đề, nhưng nàng vẫn hy vọng lũ trẻ hôm nay ít nhất sẽ không bị đói. Cảm giác như có một khối chì nặng trĩu đè lên ngực nàng.
Nàng cũng biết rằng những chuyện như thế này luôn xảy ra ở mọi thời đại, mọi quốc gia. Ngay cả những Hoàng đế nắm giữ quyền lực tuyệt đối cũng không thể giải quyết được nghèo đói và bất bình đẳng. Huống chi Aran, một con rối, thì càng không cần phải nói. Nàng giờ đây mới hiểu vì sao những vị quân chủ đầy nhiệt huyết lại đột nhiên từ chối giao tiếp với thế giới và tự nhốt mình trong Hoàng cung.
Trở về Lâu đài Công tước, Aran giao giỏ đồ lặt vặt cho các thị nữ rồi đi về phòng ngủ. Sau đó, nàng ngồi trên ghế, chìm vào suy nghĩ. Ngay cả Công tước Silas, người nàng tin là một người khá tốt, cũng là một kẻ bóc lột tàn nhẫn đối với thần dân của mình.
Tuy nhiên, trong số vô số kẻ bóc lột, kẻ tàn ác nhất không ai khác chính là bản thân Aran. Như Đại công đã nói, có lẽ việc nhắm mắt bịt tai, tự nhốt mình trong Hoàng cung và sống xa hoa lại hạnh phúc hơn.
“Người đang nghĩ gì vậy ạ?”
Không một tiếng động nào, có người đặt tay lên vai nàng từ phía sau. Aran giật mình, nhưng ngay sau đó nàng nhận ra đó là Đại công qua mùi hương quen thuộc.
Hắn cúi người, đưa tay vào trong chiếc áo ngủ. Nhẹ nhàng nắm lấy ngực nàng, rồi từ phía sau, hắn khẽ mút vành tai nàng. Aran vặn người hỏi.
“Sao, sao ngươi vào được?”
“Không ai phát hiện ra đâu, đừng lo lắng.”
Đại công một tay kéo chiếc áo ngủ xuống, tay kia nâng ngực nàng từ dưới lên rồi ngậm lấy.
“Hựt.”
Cảm giác bị mút mạnh vào ngực khiến những lo lắng vừa lấp đầy tâm trí nàng dần trở nên mơ hồ. Bàn tay hắn đột ngột luồn vào bên trong đồ lót.
“Khoan đã…”
Nàng muốn đẩy hắn ra nhưng bị ôm chặt từ phía sau nên khó mà cử động được.
“Đừng đến gần Công tước Silas.”
Nghe thấy tên Công tước Silas, Aran sợ hãi trước. Rồi đột nhiên nàng cảm thấy uất ức. Nàng muốn biết lý do vì sao hắn lại không thích nàng ở cùng Công tước.
“Tại sao, tại sao ngươi lại, ứm, ghét Công tước đến vậy?”
Không biết vì điều gì làm anh ta khó chịu, sức nắm ở ngực nàng đột nhiên mạnh hơn.
“Hắn ta là một kẻ cơ hội. Dù ra vẻ tốt bụng, nhưng cuối cùng hắn ta sẽ không làm điều gì khiến bản thân chịu thiệt thòi.”
“Nhưng ai mà chẳng, ai cũng thế…”
“Công tước sẽ không thể giúp được Bệ hạ. Hắn ta không có khả năng biến Bệ hạ thành một minh quân.”
Đại công buông ngực Aran, xoay chiếc ghế nửa vòng. Và ngay sau đó, cơ thể nàng được nhấc bổng lên không trung.
“Át…”
Chiếc ghế đổ rầm xuống đất. Đôi môi của Đại công, đến gần đến mức nàng có thể cảm nhận hơi thở của hắn, thì thầm.
“Vì vậy, chỉ cười trước mặt thần thôi.”
Công tước Silas vẫn cặm cụi trong thư phòng đến tận khuya, lật giở đống giấy tờ chất đống. Việc vắng mặt ở lâu đài vài ngày khiến một số công việc vụn vặt bị tồn đọng, tuy không khẩn cấp nhưng cũng chẳng thể để lâu, nên anh ta tranh thủ giải quyết ngay khi nhớ ra.
Nhìn chữ quá lâu khiến cổ anh tê cứng, anh khẽ ngẩng đầu, rồi quyết định ra ngoài thư giãn một chút. Đẩy nhẹ người quản gia vẫn lẽo đẽo theo sau, anh bước đi trong lâu đài không mục đích, để mặc cho đôi chân đưa lối. Vô tình, anh lại dừng gần phòng ngủ của Hoàng đế.
Một cảm giác khó gọi thành tên len lỏi khi anh lặng lẽ nhìn cánh cửa khép kín, nghĩ đến nàng đang yên giấc phía bên trong. Càng nghĩ, anh càng thấy một sự kỳ lạ không thể lý giải.
Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh đôi chân trần trắng muốt của nàng thoáng hiện lên – sắc trắng đặc biệt, dường như chưa từng chạm đến ánh nắng, càng làm tăng vẻ bí ẩn. Rồi ngay lập tức, anh nhớ đến bàn tay lớn của Đại Công, thản nhiên nâng đôi chân ấy để xỏ dép. Lông mày Silas khẽ chau lại.
Cả ngày đi cùng họ, anh không thể không nhận ra mối quan hệ giữa hai người phức tạp hơn mình từng nghĩ. Thái độ của Đại Công đối với Hoàng đế là quá mức; dù trung thành đến đâu, ít ai lại phục vụ đến mức như vậy. So với một thần tử, hắn giống một nô lệ trung thành hơn.
Hoàng đế cũng vậy. Nàng tỏ ra không thoải mái với Đại công, nhưng khi có chuyện gì, nàng luôn nhìn về phía hắn. Trong đôi mắt xanh lục ấy có sự tin tưởng sâu sắc rằng hắn chắc chắn sẽ giải quyết được vấn đề.
Chuyện gì đã xảy ra giữa họ?
Vào thời kỳ Đại công quốc Roak suy tàn, từng có tin đồn rằng hai người là người yêu thật sự, nhưng giờ đây nó đã được chứng minh là tin đồn hoàn toàn vô căn cứ. Công tước không hiểu tại sao mình lại cảm thấy khó chịu như vậy. Không, trước đó, anh ta không biết mình muốn gì từ Hoàng đế.
Rốt cuộc, mình muốn gì mà lại đến đây?
Đứng trước phòng ngủ của người khác vào ban đêm như thế này thì có bị hiểu lầm cũng không có gì để nói. Nhận ra sự thất thố của mình, anh ta định quay trở lại thư phòng.
Đúng lúc đó, một âm thanh lạ vang lên. Đó là tiếng nức nở trầm thấp, giống tiếng khóc.
Tiếng phụ nữ khóc? Thị nữ của Hoàng đế sao?
Anh ta định bỏ qua, nghĩ rằng đó chỉ là một thị nữ vụng về đang buồn thầm, nhưng tiếng động lại vang lên một lần nữa. Cuối tiếng nức nở xen lẫn tiếng rên rỉ rõ ràng. Lúc đó, Công tước mới nhận ra bản chất của âm thanh đó và có chút bối rối.
Điều đó không có gì đáng ngạc nhiên. Lâu đài rộng lớn, và luôn có những kẻ thích thú với những trò chơi nguy hiểm trong bóng tối. Nhưng anh ta không thể tưởng tượng được âm thanh đó lại phát ra từ phòng ngủ của Hoàng đế.
Anh ta vô thức tiến lại gần cánh cửa. Đáng ngạc nhiên, cánh cửa hơi hé mở. Công tước nhìn vào bên trong qua khe hở. Và rồi, anh ta nín thở khi phát hiện ra một nhân vật bất ngờ.
Dù quay lưng lại, nhưng chỉ cần nhìn từ phía sau cũng có thể biết được. Nếu không phải là có hai người cao lớn và vạm vỡ như vậy, thì đó chắc chắn là Đại công. Hắn đang vướng víu với một người phụ nữ.
Có lẽ vì vội vã, hoặc quá thong thả, hai người vẫn chưa cởi quần áo. Người phụ nữ chân lơ lửng trong không trung, bám vào hắn. Một chân nàng vắt qua khuỷu tay gập lại của Đại công, chân còn lại vắt qua eo hắn. Cảnh tượng hắn đẩy người phụ nữ vào tường trong tư thế đó thật hỗn loạn đến mức khiến người xem phải đỏ mặt.
Tại sao Đại công lại ở đây? Hoàng đế đi đâu rồi?
Dù tận mắt nhìn thấy, nhưng anh ta không nghĩ người phụ nữ đó là Hoàng đế. Dù biết điều đó thật vô lý, nhưng anh ta vẫn nghĩ rằng Đại công đã lôi một người phụ nữ vào phòng ngủ của Hoàng đế.
Không biết say mê đến mức nào, hai người cuồng nhiệt quấn lấy nhau mà không hề hay biết có người đang theo dõi. Công tước chế giễu, nghĩ rằng Đại công, kẻ vốn dĩ giả vờ không quan tâm đến sắc đẹp, cuối cùng cũng là một người đàn ông.
Thậm chí hắn còn đối xử với người phụ nữ khá dịu dàng. Hắn ôm chặt gáy nàng để đầu nàng không va vào tường, và đôi môi hắn liên tục nhẹ nhàng vuốt ve và mút má, tai nàng.
Dù có vẻ như đang thúc ép thô bạo, nhưng Công tước nhận ra rằng hắn vẫn luôn theo dõi phản ứng của người phụ nữ mỗi giây để khơi gợi khoái cảm cho nàng. Đến mức anh ta tò mò không biết đó là người phụ nữ nào mà hắn lại tận tâm đến vậy.
Ngược lại, người phụ nữ bám vào vai hắn, úp mặt vào và hầu như không cử động. Thỉnh thoảng, mỗi khi Đại công thô bạo tiến sâu vào giữa hai chân nàng, nàng lại phát ra một tiếng nức nở. Giọng nàng khản đặc.
Chắc là đã quyến rũ được thị nữ của Hoàng đế.
Người phụ nữ có thân hình mảnh mai, nhỏ bé đến mức chỉ bằng một nửa Đại công. Dù bị cơ thể hắn che khuất nên khó nhìn rõ, nhưng cánh tay ôm lấy cổ hắn và đôi chân rung lắc rất mảnh khảnh.
Có lẽ hắn thích những người phụ nữ gầy gò như vậy.
Anh ta cảm thấy bất ngờ. Anh ta nghĩ một người phụ nữ quyến rũ và chủ động hơn sẽ hợp với Đại công hơn. Mà thôi, mình đâu phải là người có thể bình luận về sở thích của người khác. Hoàng đế cũng gầy gò không kém người phụ nữ kia.
Mà nhân tiện, Hoàng đế rốt cuộc ở đâu mà lại để cho kẻ vô đạo chiếm giữ phòng ngủ của mình?
Khi sự tò mò dâng lên, mặt trăng, bị che khuất bởi mây, bỗng xuất hiện, chiếu sáng người phụ nữ. Đúng lúc đó, người phụ nữ khó nhọc ngẩng đầu lên.
Bản năng mách bảo Công tước rằng anh ta không nên nhìn thấy mặt người phụ nữ. Anh ta phải vội vàng rời đi khỏi đây. Tuy nhiên, như thể bị đóng băng, ánh mắt và bước chân anh ta không thể rời đi.
Cuối cùng, khuôn mặt lộ ra đầm đìa nước mắt. Mái tóc dính chặt vào mặt nàng có màu trắng nhợt nhạt như ánh trăng.
“A…”
Đôi mắt nhắm nghiền vì khoái cảm run rẩy, rồi từ từ mở ra. Và rồi, ánh mắt nàng chạm thẳng vào Công tước, người vẫn đứng bất động từ nãy đến giờ.
Đôi mắt Hoàng đế hiện lên vẻ kinh hoàng.
Bình luận gần đây