Hôn Nhân Cưỡng Đoạt Novel (Hoàn Thành) - Chương 161
Lesha dụi đôi mắt ngái ngủ, nghiêng đầu nhìn Leah. Cậu bé lẩm bẩm chào mẹ, giọng mềm như sương:
“Mẹ… ngủ ngon…”
Leah mỉm cười, bàn tay dịu dàng vuốt những sợi tóc mềm mại của con. Khi Lesha nhoẻn cười rồi chìm vào giấc ngủ, tiếng thở đều đều vang khẽ, Leah cúi xuống hôn lên vầng trán trắng ngần, rồi lặng lẽ đứng dậy trở về phòng mình.
Căn phòng ngủ vắng lặng và lạnh lẽo, không có một bóng người. Leah khẽ dừng bước, ánh mắt lướt quanh. Từ ngày người Kurkan định cư trong cung điện Estia, một vài gian phòng đã được trang trí mang hơi thở của một nền văn hóa xa lạ…
Phòng ngủ chung của Leah và Ishakan được trang trí như cung điện Kurkan, với những tấm vải mỏng bay lượn, phân chia không gian. Những chiếc gối, ghế trường kỷ, đèn, lò sưởi và ống thuốc lá với hoa văn Kurkan rực rỡ được đặt ở khắp nơi, tất cả đều do Ishakan mang đến.
Hắn thường ngậm ống thuốc lá dài, ngồi bên lan can sân thượng. Nhớ lại hình ảnh hắn thở ra khói thuốc với gương mặt uể oải, Leah khẽ mỉm cười và tiến đến giường. Chiếc giường trống trải có vẻ đặc biệt lớn. Cô chậm rãi dùng tay vuốt ve tấm chăn.
Cảm giác chạm vào hơi lạnh. Đây là sự lạnh lẽo mà cô không bao giờ cảm nhận được khi ở bên anh. Vì Ishakan có thân nhiệt cao, nơi nào có anh, nơi đó luôn ấm áp.
Leah đi đến chiếc bàn nhỏ. Cô kiểm tra từng tài liệu đặt trên bàn. Cô phải hoàn thành tất cả những việc này tối nay trước khi đi ngủ. Nhưng cô không thể tập trung. Tâm trí cô đã bay đến một nơi khác.
Chàng ấy còn lâu mới về mà.
Tin tức về việc cung điện Herben bị hạ đã được truyền đến vài ngày trước. Tính cả khoảng cách, ít nhất phải mất một tuần anh mới về.
Không chỉ hạ thành, còn rất nhiều việc phải giải quyết, nên một tuần là không thể.
Chắc phải hơn mười ngày…
Leah đang chìm trong suy nghĩ, cuối cùng bỏ tài liệu xuống và đứng dậy. Cô khoác một chiếc khăn choàng đơn giản lên vai. Cô nghĩ đến việc đi dạo trong vườn. Leah nhìn vào chiếc gương dài để chỉnh trang y phục, rồi bỗng mím môi.
“…”
Một vệt đỏ ửng nhẹ nhàng lan trên gương mặt cô. Ishakan đã để lại dấu vết của mình ở khắp mọi nơi. Để bất cứ khi nào Leah nhìn thấy, cô cũng sẽ nhớ đến anh. Và ngay cả chiếc gương này cũng chứa đựng ký ức của cô với hắn.
Trước khi Lesha ra đời, vào một ngày nọ, khi cô sắp sinh.
Leah đang một mình lo lắng về một trong những điều mà phụ nữ mang thai cần chuẩn bị.
–Nhũ hoa cứng sẽ khiến em bé khó bú sữa mẹ…
Cô phải xoa bóp trước để chúng mềm ra trước khi sinh. Nhưng nói thì dễ hơn làm. Leah đã đưa tay lên ngực vài lần, rồi lại thôi.
Cô biết mình phải làm, nhưng lại ngượng khi phải làm một mình, và cũng không muốn nhờ ai. Cô nằm dài trên ghế sofa, tay vo tròn chiếc gối, thì Ishakan xuất hiện.
-Ishakan?
Mang theo một khay đầy bánh kẹo, Ishakan nhướn mày. Hắn đặt khay xuống bàn, rồi ngồi sát bên Leah. Bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng nắm lấy cằm cô. Ishakan nhìn lướt qua gương mặt cô, rồi hỏi cụt lủn.
-Sao thế?
Đó là một điều khó nói. Sự im lặng kéo dài khiến đôi mắt vàng nhìn cô trở nên sâu thẳm. Hắn không nói gì, nhưng cũng không rời mắt.
Ishakan chưa bao giờ ép buộc Leah làm bất cứ điều gì. Chỉ có một điều duy nhất Ishakan yêu cầu một cách kiên quyết, đó là vấn đề sức khỏe.
hắn đã nhiều lần nhấn mạnh, yêu cầu cô không được giấu hắn nếu có bất cứ điều gì không ổn.
Sau một loạt các sự kiện, Leah, người vốn không khỏe, đã trở nên suy nhược nhiều. Có lẽ vì thế mà Ishakan rất nhạy cảm với sức khỏe của cô. Hắn thường căng thẳng trước bất kỳ thay đổi nhỏ nào.
Ngay bây giờ, hắn cũng đang nghi ngờ liệu Leah có đang giấu hắn chuyện gì không. Không muốn anh lo lắng thêm, cuối cùng cô đã thành thật chia sẻ nỗi băn khoăn của mình. Ishakan bật cười.
-Có chồng mà để làm gì?
-Chuyện đó…
-Có ai xoa bóp tốt hơn ta không?
Ishakan nghiêng đầu sang một bên. Hắn nhìn cô một cách đắc thắng và hỏi lại.
-Em sẽ nhờ ai xoa bóp, hửm?
Leah kéo tay hắn, thì thầm.
-Chỉ có chàng thôi.
Ishakan cười dữ dội, nắm chặt ngực cô qua lớp áo. Môi hắn dán vào vành tai cô, thì thầm.
-Đúng vậy, chỉ có ta thôi.
Những ngón tay cứng rắn di chuyển trên quầng vú và nhũ hoa, véo và kích thích chúng qua lớp áo mỏng. Cơ thể cô nhanh chóng nóng bừng trước khoái cảm dồn dập. Cô dùng mu bàn tay che miệng lại, rồi không thể chịu đựng được nữa, phát ra tiếng rên.
-A, á…
Những tiếng rên rỉ rời rạc tuôn ra như thể bị cắt nát. Lúc nào đó, chiếc áo đã được cởi ra. Ishakan nhìn chằm chằm vào bộ ngực trắng ngần một lúc, rồi mở môi cắn thật mạnh.
Hắn để lại những vết răng nhẹ trên làn da cô, dùng lưỡi liếm nhũ hoa một cách ướt át. Đầu nhũ nhanh chóng cứng lên. Hắn dùng ngón tay siết chặt, véo nhẹ nhàng.
Bàn tay hắn di chuyển một cách dai dẳng, kẹp chặt giữa ngón trỏ và ngón cái, xoa nhẹ nhàng. Khi cô đẩy hắn ra vì không chịu nổi sự giày vò ở cả hai bên ngực, hắn lại dỗ dành bằng những nụ hôn.
Hắn hôn chùn chụt, lưỡi cuốn lấy lưỡi cô. Hắn liếm qua hàm răng, xoa nắn vào răng nanh và răng hàm bên trong, rồi đưa lưỡi vào sâu như thể đang giao hợp.
Cô bị tra tấn bởi những nụ hôn và sự vuốt ve một lúc lâu. Có lúc, một cảm giác ngứa ngáy và nhức nhối dâng trào. Leah run rẩy.
-Ư…
Một cảm giác kỳ lạ len lỏi qua cơ thể khiến Leah khẽ cau mày. Cô vội cúi xuống nhìn, và ngạc nhiên nhận ra trên đầu nhũ thoáng lấp lánh một giọt chất lỏng trắng ngà – sữa non.
Leah sững sờ, rồi gần như hét lên trong câm lặng. Dù hiểu đây chỉ là hiện tượng tự nhiên của cơ thể, gò má cô vẫn nóng bừng vì xấu hổ. Có lẽ sẽ mất một thời gian dài để cô có thể bình thản chấp nhận điều này.
Khác với Leah không dám nhìn, Ishakan lại nhìn chằm chằm vào dòng sữa non đang chảy ra. Chất lỏng màu trắng đục chậm rãi nhỏ giọt, làm ướt những ngón tay rám nắng của hắn.
Hắn không hiểu tại sao lại thấy nó quá đỗi khiêu gợi. Có lẽ là vì ánh mắt của Ishakan. Với đôi mắt đầy ham muốn, hắn đã dõi theo từng chi tiết của dòng sữa non làm vẩn đục làn da nâu. Ánh mắt đó như đang thèm khát liếm và cắn cô.
Bị ánh mắt đó vây hãm, bụng dưới cô thắt chặt lại. Ishakan, người chỉ nhìn chằm chằm một lúc, đột nhiên thở dài. Và ngay sau đó, hắn đưa miệng đến.
-Chàng, chàng làm gì vậy…
Hắn mút mạnh đầu nhũ đang đọng lại chất lỏng, tạo ra một tiếng “chụt” lớn. Hắn mút mạnh như một con thú nhỏ, liếm sạch từng giọt sữa non ít ỏi. Ishakan dùng lưỡi xoa nhũ hoa đã sưng đỏ, ngước đôi mắt lên một cách lờ đờ.
Gương mặt cô nóng bừng khi ánh mắt cô chạm vào đôi mắt vàng óng. Trước Leah đang xấu hổ, hắn bình thản yêu cầu.
-Cho ta thêm nữa.
Vì lẽ này mà cô đã định tự mình xoa bóp. Leah dùng hai tay giữ lấy gương mặt hắn để đẩy ra, thì thầm một cách yếu ớt.
-Hết rồi…
Nhưng Ishakan không tin. Hắn cố sức mút lấy đầu nhũ.
-Sao vậy, thật đấy. Sao lại…
Cô xấu hổ và ngại ngùng đến mức muốn ngất đi. Trước Leah đang kinh hãi, Ishakan trả lời mà không thay đổi sắc mặt.
-Là cha, ta chỉ đang kiểm tra trước khi con ăn thôi.
Hắn lại mút mạnh một lần nữa, và sữa non lại chảy ra như thể đã chờ đợi. Leah rên rỉ, khép chặt hai đùi. Một dòng nước chảy ra từ phía dưới đang ướt át. Cô dùng tay che đi gương mặt đỏ bừng, hắn lại thì thầm.
-Xinh đẹp lắm, Leah.
Cô không trả lời, lắc đầu. Ishakan bế cô lên một cách mạnh bạo.
-Muốn ta cho em thấy trực tiếp không?
Và hắn đặt cô xuống trước chiếc gương ở góc phòng. Cô vô thức bám vào gương, một hơi ấm nóng bỏng bao trùm cô từ phía sau. Hắn vuốt ve ngực cô bằng hai tay, thì thầm.
-Làm ở đây nhé.
Leah mở to mắt. Hình ảnh cô hiện ra trần trụi trong chiếc gương sạch sẽ. Bên dưới gương mặt đỏ bừng là bộ ngực ẩm ướt, lấp lánh đang rung động. Cô chỉ biết mấp máy môi, không thể nói nên lời. Hắn thì thầm vào tai cô.
-Đẹp chứ?
Vừa hỏi một cách tự hào, hắn vừa cọ thứ kia của mình lên mông cô. Vật cứng rắn đã trở nên ướt át vì dịch lỏng chảy ra từ đầu. Hắn dùng tay kéo cằm cô, cô quay đầu lại. Đúng như dự đoán, môi họ chạm nhau.
Khi họ giao hợp, đầu khấc của hắn lướt qua nơi ẩm ướt. Vật cứng rắn nhẹ nhàng đi vào. Eo cô vô thức run lên. Cô há miệng, hít một hơi thật sâu.
Vật to lớn, dày như bắp tay không dấn sâu, chỉ thúc vào một cách hời hợt. Hành động nông và chậm rãi như đang thưởng thức màng nhầy càng khiến cô phát điên. Cảm giác đau đớn khi bị căng ra rồi co lại rõ rệt khiến cô khổ sở.
Cố gắng làm dịu đi cảm giác nóng bỏng, cô tìm kiếm một cảm giác mát mẻ và dán chặt người vào gương. Ngực cô bị ép vào bề mặt trơn nhẵn, khiến sữa non còn sót lại chảy ra. Một vết bẩn loang lổ bám vào chiếc gương vốn đã được lau sạch.
-Ư…
Leah vội vàng lùi lại. Nhưng dòng chất lỏng trắng đục đã chảy xuống gương. Gương mặt cô vốn đã nóng, nay càng nóng hơn.
-Aaa, Ishakan… Làm ơn…
-Ngại sao?
Hắn khẽ cắn vành tai cô.
-Để ta bôi thứ của ta lên đó nhé.
Hắn như thể sắp rút ngay thứ đó ra mà bắn tinh dịch lên gương. Nước mắt Leah như chực trào vì sự chu đáo cảm động của chồng. Leah vội vàng lắc đầu, tuyệt đối không cho phép.
Bàn tay vuốt ve khiến sữa từ ngực cô không ngừng tuôn chảy. Thứ đó khuấy đảo phía dưới chậm rãi và mềm mại. Cảm giác vừa phun trào ở trên, vừa bị đâm xuyên ở dưới thật kỳ lạ.
Đầu cô như muốn nổ tung. Tầm nhìn mờ đi vì hơi nóng. Mọi thứ quá đỗi mềm mại, ngọt ngào và ngứa ngáy đến không thể chịu đựng nổi.
Cô cảm thấy không thể chịu đựng thêm được nữa. Tiếng rên rỉ van xin tự động tuôn ra từ môi.
“A, dừng lại, hự, a a…”
Dù nói dừng lại, cô vẫn nhấp nhô phần dưới, dán chặt cơ thể vào hắn. Bên dưới tự động co giật. Ishakan khẽ rên rỉ khi cảm nhận màng nhầy cắn chặt lấy ngón tay hắn.
Hắn siết chặt ngực cô. Cảm giác sữa nhỏ giọt rõ ràng đến từng giọt. Khoái cảm vi diệu châm chích đầu ngực cô.
Leah hé môi, hít thở dồn dập, rồi nhìn vào gương với đôi mắt mờ đi. Một cảnh tượng vô cùng dâm đãng đang hiện ra.
Mái tóc bạc rối bời dính chặt vào da cô. Đôi nhũ hoa đỏ tươi dựng đứng, không ngừng tiết ra chất lỏng trong veo. Hình ảnh cô ướt đẫm và rên rỉ trông thật dâm đãng đến khó tin.
Leah ngây người nhìn chính mình, rồi khẽ chuyển ánh mắt. Cô lén nhìn người đàn ông phía sau phản chiếu trong gương.
Hắn đang bộc lộ sự hưng phấn tột độ. Làn da rám nắng ửng đỏ vì hơi nóng. Đó là một màu sắc vô cùng gợi tình. Cô không thể rời mắt khỏi những cơ bắp căng phồng và những đường gân nổi rõ trên cổ hắn. Leah vô thức nuốt nước bọt.
Đúng lúc đó, ánh mắt họ chạm nhau trong gương. Ánh mắt vàng kim với đồng tử co rút lại, lóe lên vẻ hung tợn. Đó là đôi mắt bộc lộ rõ rệt ham muốn muốn đâm xuyên và khuấy đảo một cách tùy tiện.
Ánh mắt ấy như muốn hủy hoại Leah đang rối bời hơn nữa, muốn nghiền nát cô thành từng mảnh rồi nuốt chửng. Sự hoang dã ấy gần như tương đồng với sát khí, khiến cô rùng mình sợ hãi.
Tuy nhiên, chút sợ hãi ấy lại biến thành khoái cảm rợn người. Sự hưng phấn trần trụi mà Ishakan bộc lộ như ngọn lửa lan truyền.
Ishakan bật ra tiếng cười lẫn tiếng rên rỉ. Hắn đã đọc được ánh mắt của Leah. Cô vội vàng cụp mắt xuống. Ishakan yêu cầu Leah đang đỏ bừng mặt và thở hổn hển:
“Em phải nhìn ta chứ.”
Khi cô vẫn không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm xuống sàn, hắn nhẹ nhàng thúc giục:
“Hửm? Leah. Nhanh lên.”
Không còn cách nào khác, cô đành cẩn thận nhìn vào mắt hắn. Ishakan nheo mắt cười.
“Đứa bé chắc phải ra nhanh thôi. Nó làm bố khổ sở quá.”
Hắn thì thầm khi đẩy thứ đó vào sâu hơn:
“Và cả mẹ nữa.”
Leah rùng mình vì khoái cảm cuộn trào. Bàn tay đang xoa bóp ngực cô miết sữa chảy xuống bụng đang căng tròn.
“Phải đâm xuyên đến đây chứ. Đúng không? Em thích thô bạo mà. Ta muốn đâm đến khi em bắn tung tóe…”
Ishakan cắn mạnh vào gáy cô, siết chặt hai bầu ngực. Hắn liếm những ngón tay ướt đẫm sữa, nhìn chằm chằm vào Leah.
“Tạm thời ta sẽ chịu đựng đến mức này thôi.”
Sự xấu hổ và khoái cảm cuối cùng đã khiến nước mắt cô trào ra. Khi nước bọt chảy ra từ đôi môi không khép lại được vì rên rỉ, Ishakan như chờ đợi, liền mút lấy. Cô la hét, nước chảy ra từ mọi lỗ.
“A, a a, ư, Ishakan, hự…!”
Cô vùng vẫy, không nói nên lời. Cô van xin hãy chậm lại, nhưng Ishakan không bao giờ dừng lại. Hắn hành hạ Leah cho đến khi cô quên hết mọi xấu hổ và rên rỉ như một con thú.
“Không được, thích, hức, quá thích…”
Khi cô lặp đi lặp lại lời “thích” như người mất hồn, hắn hôn cô như khen ngợi, rồi nhẹ nhàng xoay tròn đầu ngực cô bằng ngón tay.
Dù không đâm xuyên mạnh mẽ, Ishakan vẫn mang lại khoái cảm tột độ. Ngược lại, khoái cảm chậm rãi và đều đặn dâng lên càng khiến cô khổ sở hơn. Cô cảm nhận từng chút khoái cảm như bị cắn nhẹ, rồi khóc lóc van xin hắn hãy xuất ra.
Ishakan giả vờ không nghe, cho đến khi Leah dùng bàn tay yếu ớt nắm chặt đấm vào đùi hắn, hắn mới giả vờ lắng nghe.
Thứ đó đẩy vào nhanh và nhỏ, co giật. Leah siết chặt bên dưới, giúp hắn xuất tinh. Cô cảm thấy cơ thể dán chặt phía sau mình căng cứng lại. Ishakan rên rỉ, cắn mạnh vào gáy cô.
Cơn đau nhẹ kích thích hoàn toàn khoái cảm đã tích tụ đến giới hạn. Bên dưới cô rung chuyển dữ dội và co thắt. Đôi tay rắn chắc ôm chặt Leah một cách trân trọng. Ishakan thở hổn hển một cách khó nhọc.
“Hự, hự, Leah, Leah…”
Có thứ gì đó vỡ tung bên trong. Cảm giác như sét đánh ập xuống cùng với chất lỏng nhớp nháp làm ướt đẫm bên trong. Leah co rúm người lại, gọi tên hắn.
“Ha, Isha…!”
Và rồi, cô run rẩy khắp người, đạt đến cực khoái.
“…”
Leah kết thúc hồi tưởng, dùng mu bàn tay che miệng. Cô nhớ rõ mình đã vội vàng kéo vạt áo lau gương ngay sau khi cuộc ân ái kết thúc.
Sau đó, cô không dám đến gần gương trong một thời gian dài. Bởi vì mỗi khi nhìn vào gương, cuộc ân ái trần trụi lại hiện về. Đặc biệt, mỗi khi nhớ đến khuôn mặt Ishakan mà cô đã lén nhìn qua gương, cô lại cảm thấy dâm đãng…
Bụng dưới cô có cảm giác tê dại. Leah thở dài. Có lẽ cô cũng mang trong mình dòng máu của loài thú. Nếu không thì làm sao cô lại liên tục có những suy nghĩ dâm đãng như vậy.
Leah bối rối đi đi lại lại trong phòng, rồi khẽ mở cánh cửa kính dẫn ra ban công. Cô cảm thấy xấu hổ khi ra ngoài trong tình trạng này, và muốn hít chút gió đêm để tỉnh táo lại.
Nhưng đó không phải là một lựa chọn tốt. Bởi vì cô lại nhớ đến vị khách đã đến vào giữa đêm. Người đàn ông đã ném những viên đá nhỏ gõ cửa sổ, rồi bước vào phòng như thể đó là lãnh địa của hắn. Kẻ xâm nhập tự tin ấy đã vượt qua ranh giới, đi vào cả trái tim Leah.
Nghĩ đến Ishakan, cô không thể nào thoát ra được. Khoảng trống vắng hắn thật trống rỗng đến không thể chịu nổi. Như thể một làn gió lạnh đã len lỏi vào trái tim cô.
Leah dùng tay ấn mạnh lên ngực, rồi vô thức đi về phía tủ quần áo. Cô lấy ra bộ quần áo treo bên trong.
Đó là quần áo của Ishakan.
Cô lấy một bộ ra, ôm chặt vào lòng, rồi tham lam lấy hết những bộ còn lại ra. Cô nằm xuống giường cùng đống quần áo. Một mùi hương mát lạnh nhưng có chút ngọt ngào thoang thoảng. Đó là mùi thuốc lá mà Ishakan thường hút.
Ngửi mùi thuốc lá hòa quyện với mùi cơ thể hắn, bụng dưới cô càng tê dại hơn. Leah nuốt tiếng rên rỉ, dụi mặt vào vạt áo.
Ishakan đã dạy cô cách tự thỏa mãn, nhưng cô chưa bao giờ tự mình làm điều đó. Dù đã trải qua vô số đêm với hắn, cô vẫn cảm thấy xấu hổ. Đặc biệt, cô không dám tự mình động chạm vào những chuyện như tự thỏa mãn.
Cố gắng kìm nén ham muốn mà Ishakan đã khơi dậy, cô chỉ còn cách mong đợi người chồng đã đi xa sớm quay trở về. Leah nhắm chặt mắt, tha thiết gọi tên hắn.
“Ishakan…”
Cô nắm chặt vạt áo bằng tay, thở dài một tiếng khẽ. Đúng lúc cô co người lại, gọi tên hắn lần nữa.
Leah khựng lại. Cô cảm thấy như có ánh mắt đang nhìn mình từ đâu đó. Đây là phòng ngủ riêng tư nhất trong cung điện. Ngay cả Mura cũng không dám tự tiện ra vào khi Leah đang ngủ.
Vậy mà lại có tiếng động. Một cảm giác rợn người nhẹ nhàng nổi lên. Leah vội vàng đứng dậy, nhìn quanh, rồi hít một hơi. Cô nhìn thấy đôi mắt vàng kim tĩnh lặng phát sáng trong bóng tối. Đôi đồng tử co rút lại, lướt qua Leah như liếm.
Hơi thở bị nén chặt của cô đột ngột được giải phóng. Trái tim đang đập thình thịch bắt đầu đập theo một ý nghĩa khác. Leah khẽ rên rỉ.
“A…”
“Ta đã nghĩ không biết phu nhân đang làm gì khi chồng vắng nhà.”
Ishakan nheo mắt cười, giọng nói đầy mãn nguyện.
“Đó là một cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi.”
Ngay cả khi nhận được quà sinh nhật, hắn cũng sẽ không mãn nguyện đến mức này. Nhìn người chồng vô cùng hài lòng, Leah hoàn toàn đông cứng. Cô cố gắng cử động cái lưỡi đang cứng đờ.
“I, Ishakan…?”
Vừa nói, cô vừa liên tục chớp mắt, không tin vào điều mình thấy.
“Sao chàng lại…”
Hắn đáng lẽ vẫn phải ở Herben. Vậy mà lại đường hoàng ở trong cung điện Estia. Cô tự véo cánh tay mình, tự hỏi liệu đây có phải là ảo ảnh, hay cô đã vô tình ngủ quên và đang mơ.
Nhưng cánh tay chỉ tê dại, còn người đàn ông trước mắt vẫn y nguyên. Hắn chậm rãi tiến lại gần Leah đang ngây người. Ánh trăng từ cửa sổ kính bị thân hình to lớn của hắn che khuất. Bóng tối bao trùm toàn bộ cơ thể cô.
Ishakan cúi xuống nhìn Leah, ghé sát mặt vào cô. Hắn hỏi với giọng điệu vô cùng tinh quái:
“Em đã tự thỏa mãn sao?”
Leah muộn màng nhận ra tình trạng của mình. Cô đã để lộ cảnh mình đang lấy hết quần áo của Ishakan ra và dụi vào chúng. Cô vội vàng buông đống quần áo ra.
Ishakan tiến thêm một bước. Leah há miệng ngạc nhiên. Có rất nhiều điều cô muốn hỏi, nhưng không một lời nào thoát ra khỏi môi. Đó là vì ánh mắt cô bị cuốn hút vào phần háng đang nhô lên rõ rệt trong bóng tối. Cô ngây người nhìn hắn, rồi muộn màng nói:
“Không, em không, không tự thỏa mãn…”
“Tại sao?”
Hắn đẩy vai cô. Leah tự nhiên ngã xuống đống quần áo. Mái tóc bạc dài rối tung. Ishakan từ từ cúi người xuống, chống hai tay bên cạnh mặt cô. Hắn nhìn chằm chằm vào Leah và hỏi:
“Tại sao lại không làm?”
Cô cảm thấy hơi thở lạnh lẽo. Hơi thở mang theo mùi gió đêm và thuốc lá nồng nặc khiến Leah choáng váng, cô nhắm chặt mắt. Lưỡi ẩm ướt trượt dọc vành tai cô. Hắn thì thầm một cách gợi tình, tạo ra âm thanh nhớp nháp:
“Chồng em đã rất khó khăn để giữ mình trong sạch.”
Má cô nóng bừng. Leah cắn môi. Bên dưới cô ngứa ngáy, rồi khẽ ẩm ướt. Cơ thể cô, biết điều gì sắp đến, tự động chuẩn bị đón nhận người đàn ông.
Điên rồi…
Cô cảm thấy mình thật dâm đãng. Nhưng không thể kìm nén được sự hưng phấn đang dâng trào. Mọi sự mong đợi đều là do Ishakan đã cẩn thận khắc ghi vào từng phần cơ thể Leah.
Miệng cô khô lại. Leah nhắm rồi mở mắt. Thay vì hỏi hắn tại sao lại ở đây, làm sao mà đến được, cô lại nói một điều khác:
“…Chỉ là.”
Cô không thể chịu đựng được nữa. Cô ôm chặt lấy bờ vai rắn chắc của hắn, thì thầm:
“Chỉ cần đưa vào ngay đi.”
Ánh mắt Ishakan thay đổi. Hắn bật ra tiếng cười sắc lạnh, thô bạo xốc vạt áo lên. Thứ đó cương cứng bật ra cùng lúc với vạt váy dài bị vén lên. Và ngay lập tức, hắn đâm sâu vào đến tận cùng.
“Hức…!”
“Hự, ha…”
Mắt cô tự động mở to. Tiếng rên rỉ vô thức bật ra từ đôi môi hé mở. Ishakan co người lại, vùi mặt vào gáy Leah. Hắn thở hổn hển, rên rỉ, dụi mũi vào cổ cô.
Sống mũi sắc nhọn vô tình cọ vào làn da mỏng manh. Ishakan cắn và liếm xương quai xanh nổi bật bằng hàm răng chắc khỏe, rồi khẽ cười.
“Vợ của ta…”
Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Leah đang run rẩy, hỏi:
“Vừa đưa vào đã xuất rồi sao?”
Cô khó khăn gật đầu. Hắn siết chặt eo cô bằng cả hai tay. Rồi hắn thúc mạnh lên xuống. Những vì sao nhảy múa trước mắt cô. Leah la hét, uốn cong lưng.
“A, vẫn, hức, đang xuất…, ư, hự!”
Ishakan cắn vào cằm cô, đưa ra lời khuyên vô ích:
“Hự, ha… Cố chịu đựng một chút đi. Khụ, xuất nhiều quá sẽ mệt đó, ừm?”
Cô rùng mình, nắm chặt ga trải giường bằng tay. Nhưng cảm giác chạm vào lại hơi khác. Leah nhận ra mình đang nắm chặt quần áo của Ishakan mà cô đã lấy ra một cách bừa bãi. Nhìn quần áo của mình nằm rải rác trên giường, Ishakan bật ra tiếng cười lẫn tiếng rên rỉ.
“Sao lại lấy quần áo của chồng ra vậy?”
“Hự, a, chàng, hức, mùi…”
Hắn thúc quá nhanh khiến cô khó nói. Cô cố gắng điều khiển cái lưỡi cứ muốn líu lại vì khoái cảm, nói:
“Muốn ngửi mùi của chàng…”
Vừa nói, cô vừa nghĩ mình thật dâm đãng. Tuy nhiên, Leah kìm nén sự xấu hổ. Cô trần trụi bộc lộ những gì mình nghĩ cho người đàn ông thích sự thẳng thắn của cô.
“Muốn làm với chàng, nhưng chàng không có ở đây, nên muốn ngửi mùi thôi…”
Khóe mắt cô đỏ hoe. Cô ngước nhìn Ishakan với đôi mắt ngấn lệ, thì thầm:
“Quá thích, Ishakan…”
Ishakan nhíu chặt mày. Vết nhăn sâu giữa trán khiến ánh mắt vốn đã hung tợn càng thêm sắc bén.
“Ha, điên mất thôi.”
Hắn đột ngột rút thứ đó ra. Theo động tác thô bạo, dịch ái ướt đẫm bắn ra từ bên dưới. Ishakan nhìn thẳng vào Leah, dùng tay nắm lấy thứ đó và lắc lên xuống. Hắn liếm môi, thở hổn hển.
Cơ đùi giật giật, rồi mông săn chắc co thắt lại. Cơ thể hắn cứng đờ. Lỗ nhỏ ở đầu quy đầu ướt át mở ra, tuôn trào chất lỏng. Tinh dịch bắn ra dài, để lại một vệt trắng từ bụng dưới đến ngực Leah.
“Ư, ha… Hự…”
Lồng ngực dày dặn của hắn phồng lên rồi xẹp xuống liên tục. Ishakan với đôi mắt nóng rực, dùng tay miết tinh dịch. Mùi tinh dịch nồng nặc khiến đầu cô choáng váng. Hắn bôi tinh dịch khắp cơ thể Leah rồi hỏi:
“Trong lúc ta vắng mặt, em đã học cách nói những lời dâm đãng sao?”
Hắn cười hỏi cô học ở đâu, nói rằng hắn cũng phải học, rồi bịt miệng cô lại. Thế là lưỡi đỏ của hắn liếm lòng bàn tay cô, rồi sau đó mút từng ngón tay. Hắn thậm chí còn cắn cả cổ tay gầy guộc nổi xương.
Leah vặn vẹo người vì ngứa ngáy, nhưng vẫn cắn vào cánh tay hắn. Ishakan cười như nhìn một con mèo nhỏ đang cắn, rồi cọ thứ đó vào đùi cô.
“Vì đã dính đầy mùi rồi…”
Như thể chưa từng xuất tinh, thứ đó của Ishakan lại cứng đờ. Hắn để lộ nó ra, nói với giọng nguy hiểm:
“Bây giờ thì làm thôi.”
Lâu lắm rồi mới làm tình, Leah cảm thấy khó mà giữ được tỉnh táo. Khác với mọi khi, Ishakan không hề nương tay mà thúc ép đến cùng. Leah cũng vô cùng hưng phấn, lao vào hắn một cách điên cuồng. Hai người quấn quýt, lăn lộn một cách hỗn loạn, dùng cơ thể để hàn huyên.
Sau khi ân ái kết thúc, Leah mới muộn màng cảm thấy xấu hổ. Cô nằm ngây người trên giường, tay chân buông thõng, nhìn trần nhà.
Ishakan dùng khăn ướt lau người cho Leah. Dù đã lau kỹ bằng khăn, cô vẫn cảm thấy mùi của hắn dính đầy trên cơ thể mình. Leah một mình đỏ mặt.
Trong lúc đó, Ishakan vứt khăn sang một bên, ấn môi vào vết sẹo trên đùi cô. Vết thương lớn đến mức Leah không thể đi lại được trong một thời gian dài đã để lại một vết sẹo dài. Như thể đang xưng tội, Ishakan luôn hôn lên vết sẹo mỗi lần.
Sau khi cẩn thận hôn dọc theo vết sẹo dài, hắn vùi mặt vào bụng Leah, thở dài một hơi. Hơi thở của hắn khiến cô nhột nhột.
Leah khẽ cười, vuốt ve mái tóc của Ishakan. Mái tóc đen nâu sẫm lướt qua kẽ ngón tay cô. Cô nhẹ nhàng vuốt ve đầu hắn, rồi hỏi điều mình đã thắc mắc từ nãy đến giờ.
“Rốt cuộc chàng đã vào phòng từ khi nào vậy?”
“Cửa mở toang mà.”
Cánh cửa kính ban công mà cô đã khẽ mở vì nóng nãy giờ đã mở toang.
“Sao lại mở hết cửa thế này. Lỡ có kẻ xấu vào thì sao?”
“Cảnh vệ nghiêm ngặt thế này ai mà vào được.”
“Kẻ như ta.”
“…”
Cuộc trò chuyện càng kéo dài thì Leah càng thiệt. Leah chỉ đáp rằng cô sẽ khóa cửa cẩn thận hơn.
“Chàng về một mình trước sao?”
Ishakan đáp “Đúng vậy”, rồi ôm Leah chặt hơn một chút.
“Chàng có quá sức không?”
“Cũng hơi quá sức thật. Mấy ngày liền không chợp mắt được chút nào.”
Hắn đã liên tục đổi ngựa, phi nước đại không ngừng nghỉ từ Herben đến Estia. Nghe nói hắn còn xử lý cả những sát thủ trên đường đi, Leah lườm Ishakan.
“Bảo ta phải giữ gìn sức khỏe, vậy mà…”
Ishakan chỉ im lặng cười. Có vẻ hắn biết mình đã sai. Nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt hắn, không cần nghe cũng biết rõ. Có lẽ nếu người khác làm như vậy, họ sẽ sùi bọt mép mà ngã quỵ.
“Đáng lẽ chàng nên về từ từ thôi.”
“Không thích.”
Ishakan đáp lại một cách bướng bỉnh như một đứa trẻ không nghe lời, rồi khẽ ngẩng đầu lên. Hắn chống cằm lên bụng cô, nhẹ nhàng thì thầm:
“Ta nhớ em, Leah.”
Một câu nói đơn giản, không hề hoa mỹ. Nhưng lại khiến trái tim cô rung động hơn bất kỳ lời lẽ hoa mỹ nào. Có lẽ vì cô cũng đang chịu đựng cảm xúc tương tự.
“…Em cũng vậy.”
Leah ngập ngừng, ngượng ngùng thú nhận:
“Em cũng rất nhớ chàng.”
Ishakan hôn chụt chụt lên bụng phẳng lì của cô như khen ngợi. Hắn lẩm bẩm một cách lơ đãng:
“Vì có kẻ trộm đến nhà, nên ta không thể không vội vàng.”
“Kẻ trộm?”
Khi cô hỏi lại một cách ngạc nhiên, Ishakan bật cười khẩy.
“Chuyện đó để mai ta kể cho em nghe.”
Hắn lăn người, nằm cạnh Leah. Như thể không muốn xa rời dù chỉ một lát, hắn dán chặt vào cô, ôm Leah một lần nữa.
“Ta đã định tặng em hoa hồng… nhưng cũng để mai vậy.”
Ishakan lơ đãng nói thêm, rằng hắn đã vội vã đến mức không kịp chuẩn bị.
“Vì em chắc chắn muốn gặp ta hơn là hoa hồng mà.”
Giọng nói hắn đầy vẻ thô tục. Leah xoay người, ôm lấy Ishakan. Cô vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn của hắn, vỗ vỗ vào eo hắn. Ý là hắn mệt rồi, hãy ngủ đi. Ishakan cười khẽ, rồi nhắm mắt chậm rãi theo Leah.
Không lâu sau, tiếng thở đều đặn vang khắp phòng ngủ.
Bình luận gần đây