Nóng Lòng Muốn Giày Vò Em Novel (Hoàn Thành) - Chương 135. Mục đích của cuộc họp báo
Thoáng chốc đã đến tháng Mười Hai. Sau kỳ thi cuối kỳ, Hyunji trở về Hàn Quốc và tìm đến một viện dưỡng lão.
Nơi này vốn nổi tiếng với cơ sở vật chất tốt, nằm trên một sườn đồi thấp ở tỉnh Gyeonggi. Khi dừng xe ở bãi và bước lên con dốc thoai thoải, tiếng chim hót trong trẻo hòa cùng khung cảnh rộng lớn, thanh bình khiến tâm trạng Hyunji, vốn nặng nề bởi những tháng ngày xa xứ, bỗng trở nên nhẹ nhõm, sảng khoái.
Đúng lúc ấy là giờ tản bộ buổi sáng. Vài cụ già thong thả ra vườn, ngồi sưởi nắng mùa đông và tận hưởng khoảng thời gian nhàn nhã hiếm hoi. Giữa những dáng hình còng lưng ấy, ánh mắt Hyunji dừng lại nơi một người phụ nữ.
Mái tóc bạc trắng, gương mặt gầy gò đến thảm hại, nhưng Hyunji vẫn nhận ra bà Kim Malhee ngay lập tức. Khi cô tiến lại gần, chào người hộ lý, thì người ấy lập tức rời đi, hẳn đã được báo trước về sự xuất hiện của cô.
Hyunji cúi người trước Malhee, người đang ngồi yếu ớt trên xe lăn, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn, không hề có tiêu cự. Trước dáng hình tiều tụy ấy, cô chẳng thấy lòng trắc ẩn nào dấy lên. Với Hyunji, đây chỉ là quả báo tất yếu. Thậm chí cô còn bất mãn khi nghĩ đến việc Kim Taejun đã lặng lẽ đứng ra chi trả toàn bộ chi phí cho viện dưỡng lão này.
Cô khẽ chỉnh lại tấm chăn bị xô lệch, đắp gọn gàng lên đôi chân gầy guộc, rồi cất giọng đều đều.
“Bà có nhớ Kang Hana không? Bạn gái của Yang Heewook ấy.”
“……”
“Không nhớ à?”
Dĩ nhiên là không thể nhớ. Bà ta còn chẳng nhận ra Hyunji, thì làm sao nhớ được Hana.
Cô tự nhủ, lòng chấp nhận nhưng không khỏi xót xa.
“Nếu Hana ở bên cạnh, có lẽ bây giờ bà đã không cô đơn đến thế.”
Nhưng nào có phải vậy sao. Rốt cuộc, bây giờ bà ta vẫn chỉ có một mình.
Mọi chuyện bắt đầu từ đâu? Từ cái lòng ích kỷ, tàn nhẫn đến đáng ghê tởm của những kẻ như bà ta chăng? Có lẽ, ngay từ đầu, bà vốn dĩ không nên được sinh ra.
“Heejin à… Heewook à…”
Trong lúc Hyunji còn ngập chìm trong dòng suy nghĩ cay đắng, Malhee khẽ quay đầu, buông tiếng lẩm bẩm. Hướng ánh mắt mờ đục kia là phía hai đứa trẻ, tầm năm sáu tuổi, đang tung tăng nô đùa.
Chẳng lẽ bà thật sự nghĩ rằng những đứa trẻ hồn nhiên ấy chính là con mình sao?
Chỉ khi ấy Hyunji mới hiểu vì sao Kim Taejun lại chọn cách đối xử nhân từ với người phụ nữ này.
“Xin bà hãy sống thật lâu. Bởi vì tất cả những thứ dơ bẩn đã mất đi, chỉ còn lại điều quý giá nhất.”
Vì đã cướp đi báu vật cuối cùng của một người phụ nữ hiền lành đến tận cốt tủy, một người mà chẳng ai có thể làm tổn thương, nên bà hãy sống thật lâu. Hãy sống cho trọn kiếp, để từng ngày đều phải nếm trải nỗi đau mất đi gia đình.
Hyunji để lại lời chào lạnh lùng, rồi lặng lẽ quay lưng bước ra khỏi viện dưỡng lão.
“Lạnh quá. Chắc tuyết sắp rơi rồi.”
Trước cái lạnh đến sớm hơn mọi năm, Taejun lo lắng khôn nguôi ngay từ sáng sớm.
“Không biết có nhiều phóng viên đến không nữa.”
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
“Tất nhiên rồi.”
Sau ba tuần nằm viện, Taejun xuất viện và ngay lập tức lên lịch họp báo.
Vì Wang Bongsub và Kim Sangdeok đều đã bị bắt giam, nên thật ra không cần thiết phải tổ chức họp báo nữa. Thế nhưng ngay từ đầu, Taejun đã quyết định thực hiện theo ý của Soeun. Thực tế, anh có lý do riêng.
Soeun chuẩn bị bộ vest cho Taejun. Vì sợ anh vẫn còn khó khăn nên Soeun đã trở nên quá bao bọc. Taejun im lặng xỏ tay vào tay áo sơ mi, mặc cho Soeun khoác lên người.
“Sau khi ngồi xe lăn, anh thấy thế giới khác hẳn.”
Nghe lời thú nhận của anh, bàn tay Soeun đang cài nút áo trước ngực anh bỗng chậm lại.
“Gần như lúc nào anh cũng nhìn xuống những người khác. Vì trong cuộc đời, cứ mười người thì có đến chín người thấp hơn anh.”
“…”
“Anh đã biết cảm giác khi phải ngước nhìn người khác là như thế nào. Có lẽ là hơi cô đơn.”
“Anh đã thoát khỏi chiếc xe lăn rồi, chẳng mấy chốc sẽ lại quên thôi.”
“Thế nhưng anh sẽ không quên. Bởi vì đó là một điều quan trọng.”
Lồng ngực Soeun dâng tràn một nỗi xúc động. Cái cách người đàn ông đầy kiêu hãnh ấy chấp nhận và thỏa hiệp với hiện thực cuộc sống thật sự khiến cô thấy vô cùng đáng yêu. Những ngày ở bệnh viện vì thế cũng trở thành quãng thời gian khó có thể phai mờ trong ký ức Soeun.
Kim Taejun và Han Soeun vốn là hai con người khác biệt, nhưng lại có điểm tương đồng. Cả hai đều biết học hỏi từ kinh nghiệm, đều nỗ lực để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Đó cũng là một thái độ sống mà Kim Taejun lĩnh hội được từ Soeun, chỉ là bản thân cô vẫn chưa hề nhận ra.
“Sau cuộc họp báo, chúng ta đến đăng ký kết hôn nhé?”
Câu nói của Taejun vang lên thản nhiên, nhẹ nhàng như thể chỉ là lời rủ rê đi chợ. Soeun gật đầu.
Ngày quyết chiến đã đến, một ngày được chuẩn bị từ rất lâu.
Mười một giờ sáng. Cuộc họp báo diễn ra tại khán phòng lớn của tòa nhà K Group. Số lượng phóng viên đến tham dự vượt xa dự kiến. Ba tuần sau vụ xả súng ở Philippines, sự quan tâm của công chúng vẫn chưa hề lắng xuống.
Một mình ngồi trước bục đã chuẩn bị sẵn, Taejun trịnh trọng cúi chào.
“Xin chào. Cảm ơn các phóng viên đã đến đây trong tiết trời lạnh giá. Tôi là Kim Taejun, từng là trưởng bộ phận chi nhánh trung tâm K Electronics Services. Có lẽ tôi được biết đến nhiều hơn với danh nghĩa cháu trai của chủ tịch Kim Jaepil, tập đoàn K Group.”
Buổi họp báo được phát trực tiếp trên một kênh video. Ngay từ khi bắt đầu, cả những người có mặt tại khán phòng lẫn khán giả đang theo dõi đều không khỏi kinh ngạc.
Kinh ngạc vì cháu trai của chủ tịch, người luôn được giữ kín bấy lâu nay, lại sở hữu diện mạo tuấn tú đến thế. Kinh ngạc vì chất giọng trầm ổn, cuốn hút đến lạ thường.
“Lý do tôi tổ chức buổi họp báo hôm nay là để trực tiếp làm sáng tỏ sự thật về vấn đề biển thủ công quỹ của bộ phận di động K Electronics đã kéo dài suốt nhiều năm, đồng thời hé mở sự thật về vụ tai nạn của chủ tịch Kim Seokwoo cách đây hai mươi năm.”
Tiếng nói của Taejun vang vọng, thu hút sự chú ý của toàn thể.
Khác với những buổi họp báo thông thường, vấn đề đầu tiên anh đưa ra được trình bày bằng một bài thuyết trình công phu. Câu chuyện mở đầu bằng sự so sánh chipset giữa Eax và Nukum, tiếp nối bằng cuộc tranh chấp bản quyền giữa hai công ty, rồi từng bước đào sâu để tìm ra chủ sở hữu thực sự của Eax. Và khi sự thật phơi bày rằng kẻ đứng sau Eax chính là Kim Sangdeok, ánh đèn flash từ máy ảnh bùng lên lách tách khắp khán phòng.
Đó chính là khoảnh khắc dự án mà Soeun đã miệt mài chuẩn bị tại nhóm Dịch vụ Tương lai rực sáng. Cá nhân cô thấy tự hào, nhưng đồng thời cũng không khỏi lo lắng cho tình thế của K Group.
Một phóng viên giơ tay, cất lời chất vấn.
“Tôi nghĩ bài phát biểu này sẽ tạo ra một chấn động lớn đối với K Electronics. Anh là cháu trai của chủ tịch, chắc chắn cũng phải cân nhắc đến lợi ích của tập đoàn. Vậy tại sao anh lại chọn phát biểu một nội dung có thể gây hại cho tập đoàn như thế này?”
“Vì những việc sai trái cần phải được sửa chữa.”
Taejun đáp gọn gàng, không một chút do dự.
“Nếu chúng ta chỉ chăm chăm nhìn vào những thiệt hại tài chính trước mắt mà che đậy vết nhơ, thì vết thương ấy sẽ mưng mủ, đến một ngày nào đó sẽ vỡ ra, khi ấy mọi thứ sẽ chẳng còn cứu vãn được. Tôi, với tư cách là người đầu tiên phát hiện ra vết nhơ này của K Electronics, sẽ đứng ra phát biểu. Về vấn đề này, K Group dự kiến thành lập một đội chuyên trách để bồi thường thiệt hại. Xin hãy chờ đợi thông báo chính thức từ K Electronics trong thời gian tới.”
Các phóng viên vội vã gõ bàn phím. Những dòng chữ hiện lên liên tiếp trên màn hình: “Kim Sangdeok, chủ sở hữu thực sự của công ty Eax, nhà thầu phụ của K Electronics”, “Kim Sangdeok bị phát hiện là chủ tịch bù nhìn của một công ty Philippines”… Các cổng thông tin trực tuyến lập tức đồng loạt đăng tải những bài báo gắn mác “Tin nóng”.
Trong khi đó, Taejun thong dong bước đi, ngồi lại trước bục.
“Và giờ, tôi sẽ nói về sự thật đằng sau vụ tai nạn của cha tôi, chủ tịch Kim Seokwoo của K Electronics.”
Đây là lúc chuyển sang vấn đề thứ hai.
“Như nhiều người đã biết, cha mẹ tôi đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông trên đường trở về sau một sự kiện cách đây hai mươi năm. Vụ việc ấy khi đó được kết luận là do tài xế ngủ gật. Nhưng gần đây, tôi đã phát hiện ra rằng người tài xế này đã bị ai đó cho uống thuốc ngủ.”
Giọng Taejun trầm xuống, mang theo nỗi buồn khi kể lại hành trình đi tìm sự thật. Trước khi đưa ra bằng chứng, anh thuật lại con đường mình đã trải qua. Khi anh nhắc đến chuyến đi Philippines để lấy lại di vật của Han Honggyu và sự thật rằng chính Kim Sangdeok là kẻ chủ mưu đứng sau vụ xả súng, cả khán phòng ồ lên kinh ngạc, dẫu nhiều người vốn đã nghe loáng thoáng trước đó.
Hai tuần trước, sau khi một đoạn video do Kim Sangdeok đạo diễn được phát sóng, Taejun đã ngay lập tức đăng bài phản bác. Khi ấy, anh đã một lần phơi bày sự thật về vụ xả súng ở Philippines. Bài báo tiết lộ rằng người đã khuất và cô H từng là người yêu. Sau khi chia tay, cô H gặp gỡ Kim Taejun. Vì hoàn cảnh gia đình và cá nhân ngày một tồi tệ, người đàn ông kia trở nên yếu đuối và căm ghét Taejun. Hắn đã bắt tay với chủ tịch Kim Sangdeok để dàn dựng nên vụ xả súng.
Dù bài báo đã lên sóng, dư luận vẫn không hề lắng xuống. Và giờ đây, họ được tận tai nghe sự thật từ chính miệng Taejun.
Ngay sau đó, Soeun đảm nhiệm phần trình bày tài liệu. Trên màn hình lớn lần lượt hiện ra kết quả xét nghiệm máu của Han Honggyu, đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa anh ta và một người bạn, và cuối cùng là những hình ảnh do Wang Bongseop thu thập: một người đàn ông bí ẩn bỏ thuốc ngủ vào ly cà phê tại sự kiện có mặt Kim Sangdeok, rồi chính tay trao ly cà phê ấy cho Han Honggyu.
Khoảnh khắc gương mặt người bố hai mươi năm trước hiện lên, uống lon cà phê mà không mảy may nghi ngờ, Soeun đưa tay lên ngực, lòng dâng trào.
Bố ơi, như thế này liệu nỗi oán hận của bố có được giải tỏa phần nào không?
Không, bố đâu cần con giải tỏa nỗi oán hận. Bố chỉ mong con đừng hận bố thôi.
Con sẽ không bao giờ quên những nỗ lực của bố, người đã cố gắng truyền lại sự thật cho con đến giây phút cuối cùng.
Con sẽ nhớ về bố mà không còn chìm trong buồn khổ.
Con sẽ sống thật hạnh phúc, nên xin bố hãy yên lòng nghỉ ngơi.
Đó là lời chào muộn màng Soeun gửi đến người cha đã khuất.
Khi đôi mắt cô đã hoe đỏ, phần trình bày kết thúc, nhường chỗ cho phần hỏi đáp. Và dĩ nhiên, chủ đề đầu tiên hướng thẳng về Soeun.
“Hai tuần trước từng có một bài báo. Cô H trong bài báo đó có phải là con gái của Han Honggyu không?”
“Mời anh gọi cô ấy là Han Soeun.”
Taejun chỉnh lại câu hỏi của phóng viên. Han Soeun, người yêu của anh, người mà giờ đây không cần phải che giấu nữa. Một nụ cười thoáng hiện trên môi Taejun khi anh phát âm tên của Soeun.
“Vậy, Kim Taejun và Han Soeun có phải là một cặp không?”
Lý do họ phải mạo hiểm tổ chức cuộc họp báo này, sau khi tất cả những kẻ đã làm phiền họ đều đã bị bắt và sẽ phải nhận những hình phạt thích đáng với tội danh của mình, chính là đây.
“Vâng, đúng vậy.”
Vì anh muốn khoe.
Anh muốn thông báo cho cả thế giới biết rằng Han Soeun là người yêu của anh.
Tuy nhiên, việc công khai hẹn hò thường gây ra sự ghen tỵ cho những người độc thân. Một phóng viên giơ tay lên và đặt một câu hỏi khiếm nhã.
“Được biết Han Soeun đã hiến tạng cho mẹ của bạn trai cũ. Anh nghĩ gì về vấn đề này? Anh có cho rằng đó là một lựa chọn sáng suốt không?”
Bình luận gần đây