Nóng Lòng Muốn Giày Vò Em Novel (Hoàn Thành) - Chương 136. Kết thúc cuộc truy tìm kho báu (Hoàn chính truyện)
- Home
- Nóng Lòng Muốn Giày Vò Em Novel (Hoàn Thành)
- Chương 136. Kết thúc cuộc truy tìm kho báu (Hoàn chính truyện)
Taejun không hề nao núng, bình thản hỏi lại.
“Vậy phóng viên cho rằng việc cứu người là sai sao?”
Trước sự phản bác điềm tĩnh ấy, câu hỏi trơ trẽn ban nãy bỗng trở nên lúng túng.
“Những ai từng trải qua cảnh tuyệt vọng mất đi gia đình, hoặc từng có cơ hội cứu được người thân, sẽ hiểu sự hy sinh ấy vĩ đại và cao cả đến mức nào. Đó là điều đáng được vỗ tay ngợi khen, chứ không phải là vấn đề cần đem ra bàn cãi. Dù không có sự việc đó, tôi vẫn sẽ yêu Han Soeun. Nhưng chính vì điều đó, tình yêu của tôi dành cho cô ấy lại càng sâu đậm hơn. Câu trả lời này đã đủ thỏa đáng chưa?”
Lời đáp vừa mềm mỏng vừa sắc bén khiến cả khán phòng chợt im phăng phắc. Thái độ kiên định của Taejun dường như khiến mọi phóng viên đều chùn bước. Khi không còn ai dám cất thêm câu hỏi, Taejun chuẩn bị kết thúc buổi họp báo thì bất ngờ một phóng viên, như vừa bừng tỉnh khỏi cơn thôi miên tập thể, lớn tiếng hỏi.
“Hai người sẽ kết hôn chứ?”
“Trước tiên, chúng tôi dự định sẽ đăng ký kết hôn.”
“Anh đã cầu hôn chưa?”
Taejun khựng lại giây lát, rồi mỉm cười đầy ẩn ý.
“Bí mật.”
Cuộc họp báo khép lại. Theo đúng kế hoạch, Taejun và Soeun đến văn phòng quận đăng ký kết hôn, sau đó cùng nhau trở về nhà.
Thế giới bên ngoài vẫn còn ồn ào.
「Con gái tài xế và thiếu gia đời thứ ba của tập đoàn tài phiệt, câu chuyện tình thế kỷ vượt qua trớ trêu của số phận」
「Mối nhân duyên hai mươi năm, khởi đầu bằng thù hận gia đình, kết thúc trong một đám cưới hạnh phúc」
Những vấn đề Taejun nêu ra trong cuộc họp báo đều nặng nề và khủng khiếp, vậy mà cuối cùng, dư luận lại chỉ bị cuốn vào câu chuyện tình yêu. Tất cả những biến cố lớn lao bỗng bị che mờ trước định mệnh lạ lùng giữa Kim Taejun và Han Soeun.
Người ta đùa rằng dường như anh chỉ tổ chức cả buổi họp báo long trọng ấy để khoe khoang chuyện hẹn hò với cả thế giới.
Không rõ nên gọi đó là chuyện trọng đại hay là một điều may mắn.
Chỉ riêng Kim Taejun, người đã mạo hiểm tất cả để công khai tình yêu và đường hoàng tuyên bố Han Soeun là người phụ nữ của đời mình, mới lén cảm thấy mãn nguyện. Nhưng cảm giác ấy chỉ kéo dài trong chốc lát, bởi ngay sau đó, anh lại chau mày, thì thầm như trách móc.
“Em thật quá đáng mà.”
“Gì cơ?”
“Bất kể anh cầu hôn thế nào, cũng không thể vượt qua màn cầu hôn của em rồi.”
Anh vẫn luôn ấm ức về việc Soeun viết lên tờ giấy trắng: “Nếu anh khỏe lại, cưới em nhé”.
“Tại sao anh lại muốn vượt qua màn cầu hôn của em? Anh muốn cạnh tranh với em làm gì chứ?”
“Em đã cướp mất cơ hội để anh trở nên thật ngầu rồi.”
“Đâu cần phải cố gắng để trở nên ngầu đâu.”
Vì anh vốn đã rất ngầu rồi.
Định nói ra câu đó, nhưng sợ anh lại càng trở nên tự mãn hơn, nên Soeun đã nuốt lời vào trong.
“Anh đã cầu hôn một cách rất ngầu, anh muốn khoe như vậy, nhưng lại không thể.”
“Nếu anh nói ‘Tôi đã cầu hôn một cách rất ngầu’, thì ngay lập tức anh sẽ mất đi sự ngầu đó thôi.”
“…”
“‘Bí mật’ mới là câu trả lời xuất sắc nhất. Anh phải thừa nhận là em đã vẽ nên một bức tranh hoàn hảo cho màn ra mắt của anh chứ.”
Taejun hừ khẽ, phì mũi tỏ ý không đồng tình với nhận xét của Soeun.
Câu chuyện tình của họ được đưa tin rầm rộ như “tình yêu thế kỷ”, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc K Group đã thoát khỏi nguy hiểm. Quyền điều hành bộ phận di động K Electronics nhanh chóng được trao cho chủ tịch Kim Seokhwa, người lập tức đăng tải thông cáo trên trang web chính thức để trấn an dư luận. Chủ tịch Kim Jaepil cũng bận rộn đến mức không kịp ngẩng mặt.
Dù người tiêu dùng liên tục phàn nàn, điều kỳ lạ là giá cổ phiếu lại nhích lên. Các công ty chứng khoán đồng loạt đưa ra dự báo tích cực, thậm chí nâng mức giá mục tiêu cao hơn hôm trước. Họ đánh giá cao khả năng xử lý khủng hoảng của K Group, cùng với tiềm lực và tầm nhìn để giải quyết những lời oán trách từ phía khách hàng. Cháu trai của Kim Jaepil, Kim Taejun, được xem là nhân tài then chốt của thế hệ kế thừa, còn buổi họp báo hôm nay được ca ngợi như một màn trình diễn chuyển giao thế hệ xuất sắc.
Đúng như dự đoán của Taejun, ngay khi họp báo kết thúc, tuyết bắt đầu rơi nặng hạt, tựa như ý trời muốn cuốn trôi đi mọi hỗn loạn. Thế nhưng, chẳng có biến cố nào có thể khép lại chỉ bằng một trận tuyết. Phía trước vẫn còn quá trình pháp lý kéo dài, và công ty chắc chắn sẽ phải đối diện với những tổn thất khổng lồ.
Dẫu vậy, Han Soeun đã được bảo vệ. Trong cơn lốc xoáy ồn ào ấy, chỉ riêng cô là bình yên, như thể đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của mình. Tất cả những người đang ngày đêm xoay xở để ổn định tình hình đều dốc sức với cùng một niềm tin: giờ đây, Han Soeun đã trở thành một người được yêu thương trọn vẹn.
Cuộc họp báo đã khép lại, song một vài phóng viên vẫn tìm cách liên lạc riêng với Taejun. Dù than vãn rằng chắc chắn phải đổi số điện thoại ngay lập tức, anh vẫn kiên nhẫn nghe từng cuộc gọi. Nhờ vậy, Soeun có thời gian ngồi một mình xem lại video buổi họp báo.
Đoạn video được phát sóng toàn cầu nhanh chóng trở thành tâm điểm. Không biết nhờ thuật toán nào mà chỉ trong thoáng chốc, lượt xem đã vượt quá hai trăm nghìn cùng hơn năm trăm bình luận.
Phần lớn đều xoay quanh vẻ ngoài của Taejun. Đúng như Soeun đã nghĩ, vẻ điển trai của anh lập tức chiếm được cảm tình. Cô bật cười khi thấy một bình luận hài hước: chỉ cần một người đàn ông vừa đẹp trai lại vừa giỏi thuyết trình như vậy, K Group sẽ không gặp bất cứ vấn đề gì trong năm mươi năm tới. Giữa những lời tán thưởng ấy, Soeun chợt bắt gặp tên mình.
Kim Taejun, Han Soeun, chúc mừng chuyện tình định mệnh. Hãy hạnh phúc mãi mãi nhé.
Anh Kim Taejun thật ngầu! Mối duyên của hai người cũng thật tuyệt vời. Chúc mừng hôn lễ của hai bạn.
Có những lời khiến cô nghẹn lại: Đã có lúc tôi thấy có lỗi vì đã yêu anh. Có lỗi vì đã yêu.
Giờ đây, tên của cô được sánh bên cạnh tên người mình yêu, được đón nhận lời chúc phúc từ những con người xa lạ. Trái tim Soeun ngập tràn xúc cảm, vừa hạnh phúc, vừa bỡ ngỡ đến rưng rưng.
Đúng lúc ấy, khi đôi mắt còn hoe đỏ vì đọc bình luận, màn hình điện thoại chợt nhảy sang một cái tên quen thuộc: Kwon Jiwook.
“Alo.”
[Soeun à.]
“Vâng, Jiwook.”
[Anh vừa xem buổi họp báo của Taejun. Không ngờ lại phải nghe chuyện tình yêu của hai người một cách ép buộc như thế này.]
“Haha… ngại quá ạ.”
[Không đâu. Thật ra đó là một câu chuyện rất cảm động… mà cũng có chút tiếc nuối. Dù sao thì, mọi vấn đề lớn cũng đã được giải quyết rồi phải không? Giờ mọi chuyện đều ổn cả, mừng cho hai người. Chắc hai người đã vất vả lắm.]
“Vâng… cảm ơn anh đã gọi.”
[Và có một tin tốt đây. Han Soeun có thể làm việc ở Seoul rồi.]
Trước đó, Soeun đã từ chối lời mời làm việc của Outrailway. Lý do duy nhất là bởi Taejun mong cô ở lại Hàn Quốc. Thế nhưng, ngay khi nghe quyết định ấy, chính Taejun lại lập tức liên hệ với Jiwook để xin hoãn việc nhận cô vào làm. Jiwook đã đồng ý, và như vậy, chuyện Soeun gia nhập Outrailway bị gác lại vô thời hạn, cho đến khi tìm được một lối đi thích hợp hơn.
Làm việc ở Seoul. Tin tức ấy khiến mắt Soeun sáng bừng lên.
[Lần này, Outrailway có một dự án hợp tác với một công ty Hàn Quốc. Để thực hiện, cần cử người sang Hàn Quốc. Ít nhất cũng phải ở lại một năm, và sẽ có vài lần di chuyển giữa Hàn Quốc và Mỹ.]
Vì quá vui mừng, Soeun bật dậy, nhón chân tại chỗ như thể không kìm nổi sự nôn nóng. Trong thoáng chốc, cô đã hình dung ra vẻ mặt rạng rỡ của Taejun khi biết tin này.
Đang mải vui, ánh mắt cô chợt dừng lại nơi chiếc bình trăng. Đó là “thành viên” mới của gia đình, do Seokhwa mua về thay cho chiếc bình kỷ niệm mà Taejun từng vô tình đập vỡ. Chiếc bình chứa đầy kẹo, Soeun thò tay vào, những ngón tay lẫn trong những viên ngọt ngào đầy màu sắc. Nhưng chạm vào kẹo không phải là điều duy nhất cô tìm thấy.
[Anh sẽ sắp xếp tài liệu rồi gửi mail cho em… Soeun à?]
Vì mải nhìn vào lòng chiếc bình, cô lặng im, để Jiwook phải gọi lại lần nữa.
“À… vâng. Vậy thì nhờ anh. Em đồng ý ạ.”
[Được rồi. Anh sẽ liên lạc lại sau nhé.]
Cuộc gọi vừa kết thúc, Soeun đã bắt đầu “khai quật cánh đồng kẹo” trong chiếc bình trăng như một nhà thám hiểm. Và rồi, từ giữa lớp kẹo, cô nhặt lên một chiếc hộp.
Một chiếc hộp đựng nhẫn.
À, Kim Taejun. Thì ra anh giận dỗi chỉ vì tôi chưa tìm thấy cái này.
“Giờ mới tìm được sao?”
Kết thúc cuộc gọi với phóng viên, Taejun bước ra phòng khách, giọng còn vương chút hờn dỗi.
“Anh chỉ cần gợi ý một chút là có thứ gì trong đây là được, sao lại im lặng rồi còn giận dỗi chứ?”
“Em cũng nên tự tìm chứ. Giống như cách anh đã tìm thấy em vậy.”
“Nhưng chiếc bình trăng đâu phải là Kim Taejun.”
Cuộc đời này tôi đã quá bận rộn để tìm hiểu Kim Taejun rồi còn gì.
Soeun bĩu môi cãi lại, khiến Taejun bật cười. Chiếc hộp đựng nhẫn chuyển sang tay anh, anh mở ra rồi đeo nhẫn vào tay cô.
“Nếu muốn sống theo bucket list của Han Soeun, thì cuộc đời sẽ vất vả lắm đây. Em đã chuẩn bị tinh thần chưa?”
Họ đã đăng ký kết hôn, nên chẳng cần màn cầu hôn cầu kỳ. Thay vào đó, câu hỏi kia chính là lời khẳng định: em có sẵn sàng cùng anh sống một cuộc đời thú vị, đầy thử thách hay không.
Soeun chỉ đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ. Taejun kéo cô vào lòng, cô cũng vòng tay ôm lấy anh.
“Sau khi ngã xuống, anh đã mơ một giấc mơ, là ký ức hai mươi năm về trước.”
“…”
“Sau khi cha mẹ mất, anh từng nghĩ mình đã trở thành một người lớn chững chạc. Cô anh cũng nói như thế. Nhưng cuối cùng, anh đã khóc như một đứa trẻ trước mặt em.”
Để không bị chê trách, anh luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng chỉ trước mặt em, anh mới dám yếu mềm, mới có thể làm nũng như một đứa trẻ.
Và em, chính em đã an ủi anh.
Han Soeun, bí mật của Kim Taejun, mảnh tuổi thơ cuối cùng còn sót lại, đã trở lại như một người thợ sửa chữa lành nghề, hàn gắn những vết nứt trong tim anh.
Soeun lặng lẽ đáp lại trong vòng tay anh, để tình yêu là câu trả lời.
“Cảm ơn anh. Cảm ơn vì đã luôn ghi nhớ một phần con người mà em từng lãng quên.”
Dĩ nhiên, cô không phải tự nhiên mà xuất hiện trong đời anh. Đó là thành quả từ sự kiên trì không ngừng của người đàn ông này, kẻ đã dốc lòng tìm kiếm Han Soeun khi ký ức năm xưa bỗng một ngày ùa về.
Trong lúc hai người ôm lấy nhau, chậm rãi xoay vòng như đang khiêu vũ ngay giữa phòng khách, điện thoại khẽ rung.
Yêu cầu đăng ký quan hệ gia đình (hôn nhân) của quý vị đã được xử lý hoàn tất.
Soeun liếc nhìn màn hình điện thoại đặt trên tủ, khóe mắt bất giác ngấn lệ. Văn phòng quận đã xử lý hồ sơ sớm hơn dự kiến, và từ giây phút này, họ chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp.
Cuộc đời cô đơn, trống trải của Soeun cuối cùng đã có một mái ấm. Người con gái từng tuyệt vọng khao khát tình yêu nay đã được yêu thương một cách tự nhiên và trọn vẹn. Và với Taejun, cũng chẳng khác gì.
Hành trình phiêu lưu dài dằng dặc đã khép lại khi cả hai tìm thấy báu vật quý giá nhất của đời mình. Cuốn album mang tên cuộc đời giờ mới chỉ lật sang trang đầu tiên, hứa hẹn còn vô vàn điều để viết tiếp.
<Nóng Lòng Muốn Giày Vò Em> Hoàn chính truyện.
Bình luận gần đây