Nóng Lòng Muốn Giày Vò Em Novel (Hoàn Thành) - Chương 140. [Ngoại truyện] Chúng ta vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau (4)
- Home
- Nóng Lòng Muốn Giày Vò Em Novel (Hoàn Thành)
- Chương 140. [Ngoại truyện] Chúng ta vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau (4)
Giám đốc Jo Yugeon giới thiệu với giọng điềm đạm.
“Đây là Trưởng bộ phận Choi Jigu, người phụ trách chính mảng video.”
Vừa mới giữ Soeun tránh xa Kwon Jiwook, nay lại đến lượt Jo Yugeon và rồi là Choi Jigu. Vợ anh vốn thích những người đàn ông đẹp trai, luôn nói rằng đẹp trai là nhất. Chính bản thân anh ngày trước cũng đã ghi điểm nhờ ngoại hình. Thế nhưng, tại sao ngay cả cái tên của đối phương cũng nghe có vẻ ưu tú đến vậy, trong khi anh chỉ là Kim Taejun, một cái tên bình thường đến mức như thể mang sẵn khuyết điểm.
Kim Taejun, người đàn ông với cái tên bình thường ấy, giờ lại phải đối diện với số phận buồn bã: gửi vợ mình đến một công ty trẻ trung, nơi có cả một cặp đôi trai đẹp, một người ấm áp và một người lạnh lùng.
Hơn thế nữa, còn một vấn đề khác.
“Chào anh chị. Tôi là Choi Jigu.”
Người đàn ông lạnh lùng kia vốn dường như không muốn lãng phí thời gian cho việc chào hỏi, chỉ định đứng dậy gật đầu qua loa. Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm vào gương mặt Soeun, anh ta khựng lại, như thể đóng băng.
Cứ như vừa rơi vào lưới tình từ cái nhìn đầu tiên.
Taejun vô thức siết chặt nắm tay, bước lên một bước đầy cảnh giác.
Ngay lúc ấy, Jo Yugeon khéo léo xen vào, cất giọng hỏi.
“Sao thế, hai người quen nhau à?”
“Không.”
Khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua.
“Xin lỗi. Vì trông cô ấy hơi giống một người tôi từng quen.”
Choi Jigu gật đầu hờ hững, rồi ngồi xuống như thể chuyện vừa rồi chẳng hề quan trọng.
Tên khốn này là ai. Đúng là bày trò.
Ngay trước mặt chồng người ta còn dám nhìn như vậy.
Máu trong người Taejun như sôi lên, anh suýt chút nữa đã túm lấy cổ áo hắn.
Kwon Jiwook, ít nhất vẫn đủ nhạy bén để nhận ra ánh mắt bốc lửa của Taejun, liền vội chuyển chủ đề.
“Đây giống như một studio nhỉ. Các thiết bị cũng đáng mơ ước thật.”
Taejun đưa mắt nhìn Jo Yugeon đang dẫn họ đi vòng quanh, rồi lại nhìn sang Choi Jigu, người đã cúi xuống trở lại với công việc, môi anh mím chặt.
Soeun à, anh phải làm sao mới có thể để em ở lại nơi này? Hay là anh cũng nên vào đây làm việc. Không, chi bằng mua đứt công ty này luôn đi.
Ngay khi tách khỏi ba người, Taejun lập tức rút điện thoại, tra cứu báo cáo tài chính của Aceformer.
Sau cuộc gặp ngắn gọn với giám đốc công ty, cả ba rời khỏi Aceformer và cùng nhau đi ăn. Trong lúc Soeun bận đi đón Hyunji vừa đến, Taejun nhân cơ hội bắt đầu than phiền.
“Có vẻ như ở Aceformer chẳng có ai trên bốn mươi cả.”
“Có lẽ vì giám đốc còn trẻ nên các thành viên cũng trẻ hơn.”
Nghe Jiwook trả lời, Taejun thở dài thườn thượt, miệng lẩm bẩm.
“Những người ở đó đều là những người trẻ tuổi cả. Cái lũ tuổi trẻ phơi phới…”
“Soeun của chúng ta, chắc sẽ sớm quên hết những ngày làm việc cùng anh mất…”
Anh không muốn gửi cô đến một nơi có quá nhiều người xuất sắc, nhưng vì Soeun cũng là con người, anh cũng muốn cô được nhìn ngắm thỏa thích những thứ xinh đẹp, trẻ trung, và tài giỏi. Sự ghen tuông và sự tôn trọng của anh đã cạnh tranh với nhau, lúc trước lúc sau.
Jiwook, người đã khó chịu khi nghe Taejun than vãn, cuối cùng đã bật cười. Khi Taejun chán nản ngẩng đầu lên, Jiwook vẫn không thể ngừng cười.
“Anh thật thú vị, Kim Taejun.”
“Cứ như thể anh ta không biết rõ về chính mình vậy. Hay anh ta nghĩ rằng Han Soeun sẽ có ý nghĩ khác khi có một người chồng như thế này sao?”
“Anh đã kết hôn ồn ào như thế, mà bây giờ vẫn còn bồn chồn lo lắng sao.”
“Kết hôn rồi cũng không có nghĩa là Soeun sẽ trở nên xấu xí. Đàn ông phản ứng với phụ nữ đẹp là bản năng.”
“…”
“Và nơi đó cũng là nơi mà đôi mắt Soeun sáng nhất, là nơi mà vẻ quyến rũ của em ấy nổi bật nhất.”
Lời nói của anh hoàn toàn đúng. Dù không thể gạt bỏ suy nghĩ rằng anh lo lắng quá mức.
Anh định đáp lại một câu: “Không phải người đàn ông nào cũng giống như anh Kim Taejun đâu”, nhưng nghĩ lại có thể gây ra một cuộc cãi vã, nên anh ta đã im lặng.
Taejun đột nhiên cúi đầu chào Jiwook.
“Nhờ anh chăm sóc cô ấy. Đừng để ruồi nhặng bu quanh. Và cả công việc nữa. Cô ấy là người phụ nữ sẵn sàng hy sinh sức khỏe để làm việc.”
“Tôi đã dặn dò rồi, nhưng tôi sẽ chú ý hơn.”
“Ôi, anh Kim Taejun, mặt anh rạng rỡ hẳn lên. Chắc hẳn cuộc sống tân hôn rất tốt đẹp nhỉ?”
Hyunji xuất hiện cùng Soeun và chào Taejun như thể đang trêu chọc khuôn mặt nhăn nhó của anh. Hyunji, một cô nàng tắc kè hoa, người thay đổi vẻ mặt và giọng nói tùy thuộc vào người cô gặp, đưa quà cho Soeun với một giọng nói rạng rỡ ngay trước mặt Taejun.
“Soeun, chúc mừng cậu kết hôn. Đây là quà tặng.”
“Ồ. Cảm ơn cậu! Cái gì vậy? Tớ mở ra được không?”
“Này. Về nhà rồi hãy mở.”
“Trông nhẹ ghê.”
“Vì nó rất nhẹ mà. Nhìn vẻ mặt của chồng cậu, có vẻ như anh ấy biết rồi đấy.”
Chỉ bằng biểu cảm của Hyunji, Taejun đã đoán ra được, và anh nở một nụ cười mờ nhạt, Hyunji nheo mắt và trêu chọc.
“Không. Tôi cũng không biết. Quà gì thế?”
“Anh đừng giả vờ nữa. Cứ nói cảm ơn là được.”
“Vâng. Cảm ơn.”
Trước sự ranh mãnh của hai người, Soeun chỉ biết nghiêng đầu.
Sau bữa tối đơn giản, Soeun trở về nhà, nhân lúc Taejun đi thay quần áo, cô mở món quà mà Hyunji đã tặng. Sau khi xé lớp giấy bọc, một chiếc hộp vuông lộ ra. Trên hộp có in tên của một thương hiệu đồ lót mà Soeun cũng rất quen thuộc.
“À. Hóa ra đó là lý do mà Hyunji nói nên mở nó ra ở nhà.”
Soeun gật đầu với một sự giác ngộ lớn, rồi nhấc nắp hộp lên. Bên trong là một vài mảnh vải vụn. Soeun chớp mắt một lát, rồi dùng hai tay nhấc những mảnh vải đó lên.
“Thương hiệu này cũng làm ra mấy thứ này sao?”
Ngây người trước lớp ren mỏng manh quá mức, Soeun hít vào.
Vẫn còn quá sớm để ngạc nhiên. Bên trong hộp còn có thêm một bộ nữa. Soeun nhấc món đồ lót tiếp theo lên. Lần này, cô cẩn thận dùng hai ngón tay cái và ngón trỏ.
…“Cái này phải gọi là gì đây. Liệu có thể gọi món đồ lót không có chức năng của đồ lót là đồ lót được không?”
Tại sao những nơi cần được che lại thì lại bị khoét rỗng, và những nơi cần được bọc bằng vải thì lại có một chuỗi ngọc trai treo lủng lẳng? Khuôn mặt của Soeun, người không biết phải làm sao, đã đỏ bừng như thể cô đã biết tất cả mọi chuyện.
“Em không đi tắm sao? Đang làm gì thế?”
Taejun, người đã tắm rửa xong, bước vào phòng ngủ. Soeun vội vàng giấu món quà ra sau lưng và kêu lên.
“Không, không! Không có gì hết!”
Cô lại cảm thấy run rẩy khi anh bước đến gần. Soeun nuốt nước bọt trong miệng, cẩn thận di chuyển bàn tay sau lưng, nhét tất cả những món quà đã nhận vào trong chăn.
Taejun ngồi phịch xuống giường. Cô cảm thấy anh thoáng nhìn qua sau lưng mình, nên liền đảo mắt và nghĩ nhanh cách chuyển sang chủ đề khác. Cô nhớ lại lúc Taejun đi thay quần áo thì điện thoại của anh đã reo.
“À, lúc nãy có điện thoại của ông nội. Em định nghe nhưng mà lại bị ngắt máy luôn.”
“Ừ. Anh sẽ liên lạc lại. Anh biết là có chuyện gì rồi.”
“Chuyện gì thế?”
“Vì anh đã trì hoãn công việc của hôm nay sang ngày mai nên lịch trình bị rối loạn…”
Taejun, người đang trả lời một cách bình thản, vội vàng im bặt.
“…Anh nói hôm nay không có việc gì mà.”
Vì quá thư giãn, anh đã bị Soeun phát hiện ra trò lừa bịp của mình ngày hôm nay. Taejun thành thật thổ lộ.
“Anh chỉ lo cho em thôi.”
“Em là trẻ con à? Sao anh lại lo lắng những chuyện như thế chứ. Em còn tưởng hôm nay anh thật sự không có việc gì mà.”
Soeun giận dữ như một người bị oan ức.
“Cái gì thế này. Vì đi theo em mà ngày mai anh phải bận rộn gấp đôi. Sao anh lại đi đến đó chứ.”
“Để xem một cảnh tượng thú vị.”
“Cảnh tượng gì?”
“Đôi mắt Han Soeun sáng lên. Gương mặt cô rạng rỡ vì hào hứng khi nghĩ đến công việc mới.”
Taejun cảm thấy rất vui khi nhìn thấy điều đó. Vì sau này khi làm việc ở công ty khác, sẽ khó mà nhìn thấy vẻ mặt đó của cô, nên anh muốn được tận mắt chứng kiến sự khởi đầu ấy.
Cô ấy dường như vẫn chưa biết rằng anh yêu cô đến nhường nào.
Vì thế, chúng ta vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau.
“Có một thứ như thế.”
“…”
“Hôm nay không có gì đặc biệt đâu. Ngày mai anh vẫn sẽ đi làm như thường lệ và về nhà sớm thôi.”
Taejun vỗ về Soeun để cô có thể yên tâm.
“Lần sau đừng như thế nữa. Em sẽ gọi điện cho anh để anh không phải lo lắng đâu.”
Soeun liếc mắt và hờn dỗi dặn dò.
“Chị Hyunji nói là đã gặp bà Kim Malhee rồi.”
Chủ đề nhanh chóng chuyển sang một hướng khác. Khi đi đón Hyunji và cùng nhau tản bộ, Hyunji kể cho Soeun nghe về việc cô đã gặp bà Kim Malhee. Soeun vốn đã nghe phong thanh rằng Taejun đang bí mật hỗ trợ bà ta, nhưng lại ngại không dám hỏi thêm, chỉ âm thầm thấy ngạc nhiên vì dường như anh quan tâm đến bà Kim Malhee nhiều hơn cô từng nghĩ.
“Anh hỗ trợ như thế có ổn không?”
Taejun nhún vai, giọng bình thản.
“Anh cũng không gặp khó khăn gì khi chi số tiền đó cả.”
“Không, nhưng anh ghét bà Kim Malhee mà.”
“Còn em thì sao? Nếu em bảo không thì anh sẽ dừng lại.”
“Em chẳng có suy nghĩ gì cả. Chỉ cần bà ấy không làm phiền em là được.”
“Anh cũng thế. Anh có cùng suy nghĩ với em.”
Sau tất cả những chuyện khủng khiếp đã trải qua, dẫu trái tim Kim Malhee có sụp đổ thì thể xác bà vẫn còn khỏe mạnh. Soeun đã cứu sống một sinh mạng một cách trọn vẹn. Có lẽ Taejun sẽ tiếp tục chứng minh điều đó trong tương lai: rằng một con người được sống thêm một đời “khuyến mãi” nhờ công lao của Han Soeun, lại có thể sống khỏe mạnh đến nhường nào. Và rằng Soeun đã làm một việc vĩ đại đến dường nào.
“Bà ấy cũng chẳng còn minh mẫn nữa, nên em không còn ghét như trước. Thành thật mà nói, em cũng thấy bà ấy thật đáng thương.”
“Nếu bà ấy cứ sống bình yên như vậy rồi ra đi thì tốt biết mấy. Mà này, Soeun.”
Như thể không muốn nhắc thêm về chuyện đó nữa, Taejun khéo léo chuyển đề tài.
“Hả?”
“Em phải mặc cái này.”
Anh vươn một cánh tay dài ra phía sau lưng Soeun, nơi ánh mắt anh đã dán chặt từ nãy đến giờ, như thể anh đã sớm biết tất cả. Vai Soeun giật mạnh lên rồi nhanh chóng hạ xuống, giống hệt một kẻ vừa bị bắt quả tang khi lén làm điều vụng trộm.
Khoảng cách ngắn lại khi bàn tay anh chạm tới, còn đôi môi thì khẽ kéo dài, ẩn chứa sự mong đợi về điều gì đó sắp xảy ra.
“Không. Để anh mặc vào cho em nhé?”
Đôi mắt tinh ranh của anh ánh lên niềm vui, nhưng trong niềm vui ấy lại ẩn giấu một tia sắc bén không thể xem thường.
Bình luận gần đây