Nóng Lòng Muốn Giày Vò Em Novel (Hoàn Thành) - Chương 141. [Ngoại truyện] Bức Tranh Hoàn Hảo (1)
- Home
- Nóng Lòng Muốn Giày Vò Em Novel (Hoàn Thành)
- Chương 141. [Ngoại truyện] Bức Tranh Hoàn Hảo (1)
Những ngày đầu hạ, khi bình minh khẽ chạm đến đầu ngón chân, ánh sáng đã đến sớm hơn hẳn. Ánh nắng dịu dàng mơn man trên hàng mi khiến Soeun chớp chớp mắt tỉnh giấc. Cô ngẩn ngơ nhận ra khoảng trống vắng trên vai mình.
…Sao mình lại mặc cái này nữa rồi nhỉ?
Mảnh vải Hyunji tặng vào mùa đông năm ngoái đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho Kim Taejun, một mầm non của sự “biến thái”. Vì anh quá yêu thích nó, nên Soeun cũng thuận theo sở thích ấy. Vài lần cô còn tự mua thêm theo hứng, và chính điều đó đã tạo nên “phép màu”: bộ trang phục cô mặc lúc đi ngủ và lúc tỉnh dậy thường chẳng giống nhau.
Vừa mở mắt, Soeun không thể nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra đêm qua. Cô chỉ nhớ mình đã liên tục lặp lại câu “Được rồi, xong rồi” và làm theo sự dẫn dắt của chồng: đưa tay, đưa chân vào đâu đó. Trong giấc mơ mờ ảo chỉ còn đọng lại nụ cười của anh.
“Tỉnh rồi à?”
Taejun, người vừa rời khỏi phòng ngủ một lát, nhận ra động tĩnh trên giường liền lên tiếng. Thấy Soeun im lặng, anh thả người nằm phịch xuống bên cạnh. Cô lặng lẽ kéo chăn lên cao hơn, nhưng anh lập tức tinh quái giật xuống.
“Anh thấy em tỉnh rồi mà.”
“Không. Chưa tỉnh.”
Soeun vừa giữ chặt chăn vừa cằn nhằn.
“Đáng ghét.”
Không nỡ kéo chăn hẳn xuống, cô chỉ bĩu môi tròn xoe ra hờn dỗi. Taejun lập tức cúi xuống hôn môi cô. Dẫu vậy, sự giận dỗi trong lòng Soeun vẫn chưa nguôi.
“Sao lại đánh thức người ta vào giữa đêm như thế chứ?”
“Xin lỗi, vì bờ vai của vợ quá đẹp.”
Đêm qua, sau ca làm kết thúc lúc nửa đêm, Taejun về nhà liền trêu chọc Soeun – người đặc biệt nhạy cảm với những cử chỉ cù léc – và nhất quyết đánh thức cô dậy. Anh hối thúc cô mặc bộ đồ vừa gửi đến. Cô ngáp ngắn ngáp dài, vừa lầu bầu vừa chiều theo ý anh, điều đó khiến Taejun cảm thấy cô đáng yêu đến mức chẳng thể ngừng trêu chọc.
Không chỉ đêm qua. Vì bờ vai đẹp, vì chiếc cổ đẹp, vì vòng eo đẹp, có khi chỉ vì khuỷu tay cũng đẹp. Lần lượt từng bộ phận trên cơ thể Soeun đều được anh ngợi ca là “đẹp”, và cô thường xuyên bị đánh thức bởi những lời khen ấy.
“Là thói quen đấy, một thói quen rất xấu.”
Câu trách móc ấy chỉ để nói, chứ chẳng phải thật lòng. Gần đây, Soeun đã mềm lòng hơn với chồng. Sau khi bản án của Wang Bongseop và Kim Sangdeok được xác nhận, Taejun được điều sang bộ phận di động của K Electronics, tập trung xử lý những bê bối tham nhũng. Anh làm thêm giờ, làm cuối tuần, thường xuyên công tác nước ngoài. Bằng sự điên cuồng và bền bỉ, anh nhanh chóng trở thành Giám đốc cấp cao.
Soeun xót xa khi thấy công ty cứ tận lực bóc lột sức lao động của chồng. Cô chẳng thể than vãn với Jaepil, đành chỉ cố gắng tạo cho anh cảm giác thoải mái khi ở nhà. Vì vậy, dẫu anh có đánh thức, có trêu chọc, có bắt cô mặc cái này rồi lại cởi cái kia, cô cũng chỉ biết chấp nhận.
Thế nhưng, đôi khi anh cũng đi quá giới hạn. Như sáng nay.
“Không được, chăn của em, trả lại cho em.”
“Má của vợ đẹp quá đi.”
“Không. Nếu thế thì chỉ sờ má thôi chứ, sao lại cướp chăn của em?”
“Nhìn một chút thôi mà.”
“Nhìn gì. Không được nhìn!”
Taejun bất ngờ kéo mạnh, tấm chăn bị giật xuống, để lộ cơ thể Soeun đang run rẩy vì luồng gió lạnh ùa tới. Cô vội vàng đưa tay che chắn, rồi lại tuyệt vọng che mặt, khuôn mặt mếu máo chẳng biết trốn vào đâu.
“Sao lại mếu máo thế, anh đâu có ăn thịt em đâu.” Taejun thì thầm trêu ghẹo bên tai, mặc kệ nắm đấm nhỏ xíu đang vung lên. Môi anh chạm lên từng khoảng da thịt trên cơ thể cô.
“…Chắc không ai biết anh về nhà lại biến thành người thế này đâu nhỉ?”
“Nếu họ biết thì nguy to mất thôi.”
Nghĩ đến người đàn ông về nhà thì tinh quái vô cùng, nhưng ở công ty lại chỉ ngồi đó với vẻ mặt không một chút tươi cười, Soeun vừa thấy vừa buồn cười vừa bực mình.
Vì hôm nay tan làm sớm, Soeun có thời gian để đến thăm nhà Trưởng phòng Song Mungyeong. Không ngờ đã sáu tháng rồi họ mới gặp lại. Vì Mungyeong không có nhiều thời gian rảnh rỗi. Là một người mẹ bận rộn và vất vả, Soeun hiểu và thay cô ấy dành thời gian chơi với con.
Con trai của Mungyeong mới được năm tháng tuổi, đang ở độ tuổi bắt đầu sợ người lạ. Soeun đã mang theo đồ chơi, bày đủ trò trước mặt em bé và thành công chiếm được cảm tình. Cậu bé mới đầu còn bật khóc khi nhìn thấy Soeun, nhưng cuối cùng đã chịu nằm gọn trong vòng tay của cô.
Nhìn con trai ngủ trong vòng tay Soeun, Mungyeong mỉm cười mãn nguyện.
“Soeun chăm bé giỏi thật đấy. Từ cách bế đã chuẩn rồi.”
“Vâng, em thích trẻ con lắm. Chăm sóc cũng tốt nữa. Hồi nhỏ em hay trông các em họ.”
“Trời ơi…”
Câu chuyện Soeun vừa kể khiến Mungyeong khẽ thở dài. Đã từng nghe qua về tuổi thơ của cô, chị càng thấy tiếc nuối cho những tháng ngày ngắn ngủi mà Soeun chẳng thể nhận được yêu thương.
“Đáng lẽ ở thời điểm quan trọng đó, em phải được nhận tình yêu thương. Vậy mà lại phải chăm sóc một đứa bé.”
“…”
“Giám đốc Kim Taejun không nói sẽ xử lý luôn cả dì và dượng em sao?”
“Có một lần anh ấy nói vậy, nhưng em đã bảo cứ để yên. Chỉ cần họ không làm phiền nữa là được rồi.”
Mọi chuyện đã qua, Soeun giờ đây đã bình thản. Những tháng ngày sống trong bầu không khí ngột ngạt ấy, không được yêu thương cũng chẳng còn khiến cô nuối tiếc. Có lẽ bởi hiện tại, cô đã được yêu thương trọn vẹn.
“Dì thì thực sự không biết gì cả, còn dượng thì bị Wang Bongseop lừa gạt trước khi nhận ra hắn ta là kẻ xấu, nên cũng khó trách hết được. Thế nhưng Taejun có cảnh cáo họ rồi. Anh ấy đã bảo họ đừng bao giờ nghĩ đến chuyện liên lạc với em nữa.”
“Đúng rồi, đương nhiên là phải như vậy.”
Và em còn có một người tốt, thay em trút giận.
Lòng biết ơn dâng đầy trong ngực khiến đôi mắt Soeun đẫm lệ. Với cô, Mungyeong là một người phụ nữ trưởng thành, đáng kính, đã rộng lòng đón nhận cô ngay từ lần gặp đầu tiên. Sợ để lộ cảm xúc sâu kín, Soeun cúi gằm mặt.
“A, Seojun dễ thương quá đi mất. Sao lại giống trưởng phòng y như đúc thế này?”
Trước lời cảm thán của Soeun, Mungyeong cũng lập tức bật cười theo.
“Nếu Seojun đã dễ thương thế này, thì con của Soeun chắc còn đáng yêu đến nghẹt thở nữa. Soeun cũng nên từ từ chuẩn bị…”
Nói đến đây, Mungyeong bỗng khựng lại. Chị chợt nhớ đến vết thương của Soeun, đến quãng thời gian mà cô cần để hồi phục hoàn toàn.
“À không, ý chị là khoảng hai, ba năm nữa, sau khi em khỏe hẳn rồi, hãy từ từ chuẩn bị cũng chưa muộn.”
“Giờ cũng được mà chị. Chuyện đó cũng đã hơn một năm rồi. Không lâu trước đây em đi khám sức khỏe, bác sĩ bảo đã hồi phục hoàn toàn rồi, không khác gì so với trước khi hiến gan cả.”
“Thật sao?”
“Tất nhiên là Taejun không chịu tin đâu. Anh ấy bảo đó chỉ là con số, còn trong mắt anh ấy em vẫn chưa hồi phục. Chắc do em ngủ nhiều nên anh ấy lo lắng. Trong khi chính anh ấy mới là người thiếu ngủ thì đúng hơn.”
Soeun bĩu môi, ánh mắt thoáng chút bất mãn với sự lo lắng thái quá của chồng, rồi kể tiếp.
“Mấy hôm trước em uống một lon bia. Thế mà Taejun không chịu nổi khi thấy em uống. Em cứ uống một ngụm là anh ấy lại kiểm tra xem lon bia vơi đi bao nhiêu, cứ thế mà dò xét. Mỗi khi lon nhẹ đi một chút, anh ấy lại lườm em.”
“Đó mới là người chồng tốt đấy, còn đòi gì nữa.”
“Anh ấy lo lắng hơi quá thôi. Chuyện mang thai em nghĩ giờ cũng ổn rồi. Nhưng không biết anh ấy nghĩ sao nữa.”
“Chị nghĩ cũng còn hơi sớm, không chỉ vì vấn đề sức khỏe đâu.”
Lần đầu tiên sau bao lâu, Mungyeong lại về phe Taejun.
“Soeun chưa đến ba mươi tuổi mà. Bạn bè của em cũng chưa có ai sinh con đúng không?”
“Vâng.”
“Thấy chưa. Giờ là lúc em nên làm những điều mình thích. Mang thai sau này cũng chưa muộn đâu. Em cần thêm thời gian để ổn định.”
“…”
“Và em cũng nên tận hưởng cuộc sống tân hôn thêm một chút. Hai đứa đã vất vả lắm mới kết hôn được, hơn nữa chồng em lại bận rộn nữa. Chắc mấy khi được gặp mặt nhau đâu.”
Người đàn ông bận rộn và vất vả ấy chỉ đến đêm lại trở nên tràn đầy năng lượng. Nếu không có thời gian gặp gỡ ban ngày thì anh sẽ đánh thức người vợ đang say ngủ vào giữa đêm.
Nghe lời khuyên của Mungyeong, Soeun khẽ mỉm cười, chợt nhớ đến chuyện sáng nay.
“Dù sao thì, nếu có con thì chắc chắn sẽ đáng yêu lắm. Dù giống Giám đốc Kim hay giống Soeun cũng vậy thôi. Cả hai đều là trai tài gái sắc mà.”
Cùng với nụ cười ấm áp của người mẹ nơi Mungyeong, Soeun cũng thả hồn vào những mơ tưởng hạnh phúc. Một đứa trẻ mang dáng hình của Kim Taejun và Han Soeun sẽ trông thế nào nhỉ? Mình muốn có một cậu con trai giống anh, còn anh, liệu có khi nào lại mong một cô con gái giống mình không?
“Mà sao kỳ kinh nguyệt lại trễ thế nhỉ?”
Đang mải mê tưởng tượng về cậu con trai và cô con gái, cô chợt nhận ra một mối lo nhỏ. Chu kỳ của cô vốn đều đặn, nhưng lần này đã muộn đến hai tuần so với dự kiến.
Soeun khẽ nghiêng đầu, đưa tay chạm vào bụng.
“Nhưng mà… không thể nào…”
Taejun vốn rất thích những hành động bất ngờ, nhưng lại vô cùng cẩn trọng trong việc phòng tránh thai. Khả năng anh sơ suất gần như bằng không.
Thế nhưng, nếu thật sự có một điều gì đó…
Nhịp tim cô bỗng rộn ràng. Khi ý nghĩ ấy nảy ra, việc gần đây cô ngủ nhiều hơn bình thường cũng trở thành một dấu hiệu đặc biệt.
Trên đường về nhà sau khi chào tạm biệt Mungyeong, Soeun ghé vào hiệu thuốc, ôm một ý nghĩ “biết đâu đấy”, và mua hai que thử thai.
Chính bản thân cô cũng không xác định nổi cảm xúc lúc này là gì, hồi hộp hay lo lắng. Cô muốn điều ấy trở thành sự thật, hay mong rằng chưa phải lúc này?
Mang theo cả hai cảm xúc, Soeun chờ đợi kết quả. Chỉ vài giây ngắn ngủi thôi mà môi đã khô khốc.
Cuối cùng, không thể phủ nhận, hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng.
Sau hai vạch ấy, khuôn mặt rạng rỡ của chồng cũng mờ ảo hiện ra trong tâm trí cô. Một cảm giác thật lạ, nhưng niềm vui thì chắc chắn là thật. Trái tim Soeun đập dồn dập, thôi thúc cô muốn ngay lập tức báo tin này cho chồng.
Bình luận gần đây